LỜI KINH TRONG LÒNG BÀN TAY

“Người bạn tốt nhất cho hôm nay và mãi mãi về sau chính là những ý
niệm thiện của chính mình, nó trở thành một nơi vững chãi cho con người
tựa vào để không bị vỡ nát ra giữa thế gian vô thường luôn biến động và
đầy bất trắc”.
Nỗi đau lớn nhất của con người chính là nỗi đau không thể nhìn thấy
được bằng mắt, nên thứ chữa lành tốt nhất cho con người không thể là
một điều gì đó hữu hình.
Cuộc hành trình cô độc nhất của con người là cuộc hành trình phía sau
cánh cửa tử, nên người bạn tốt nhất không thể là một ai đó ngoài kia.
Không phải là hữu hình, không thể là một ai đó ngoài kia, nên chỉ có
thể là một thứ gì đó ngay bên trong bản thân mình.
Nhưng chúng ta chỉ thực sự là điểm tựa cho chính mình khi bên trong
có được những suy nghĩ thiện đủ vững chắc để không bị những nghịch
cảnh nghịch duyên phá vỡ, tựa vào đó, làm bạn với chúng, để sống những
ngày thật ý nghĩa.
Có kẻ mất cả đời để tìm một người làm điểm tựa, cuối cùng nhận ra,
chính bản thân đã trở thành điểm tựa cho chính mình suốt chừng ấy năm
nhưng không biết.
Người bạn tốt nhất đưa chúng ta ra khỏi những ngày bế tắc là một suy
nghĩ tích cực; người bạn tốt nhất xóa hết những nỗi buồn trong lòng là
một nụ cười vui; người bạn tốt nhất chữa lành những vết thương trong
lòng là sự tha thứ; người bạn tốt nhất tháo gỡ được hết những oán hận
trong cuộc là tâm niệm từ bi.
Chỉ với một suy nghĩ tích cực bé nhỏ, con người đã có được một thứ
đủ khả năng lấp đầy khoảng trống mênh mông mà cuộc sống đã lấy mất
đi của họ.
Cho nên, thay vì oán trách cuộc sống, chúng ta quay về lại để tự làm
một người bạn và tự làm một điểm tựa vững chãi cho chính mình.
Khi biết cách tựa vào từng suy nghĩ thiện của chính mình, chúng ta
đang tự tạo được cho mình một cuộc sống có thể bình yên cả đời.
Với những ai biết quay về lại với bản thân, họ sẽ tìm thấy dưới đáy
lòng mình thật nhiều những hạt giống bình yên.
Người ngày mới an.
Vô Thường
Om Mani Padme Hum

  • Thưa thầy, thầy có nhận ra em không? Em là học sinh của thầy
    đây.
  • Ừ, thầy nhớ là dạy em hồi lớp ba. Bây giờ em làm gì rồi?
  • Em cũng đi dạy học. Chính thầy có ảnh hưởng sâu sắc đến em,
    nên em cũng muốn đi dạy những em nhỏ.
  • Vậy sao? Cho phép tôi tò mò một chút, ảnh hưởng của tôi thể
    hiện ở việc nào?
  • Thầy thực sự không nhớ gì sao? Thầy cho phép em nhắc lại
    chuyện cũ nhé.
    Có lần, một bạn học đến lớp đeo một chiếc đồng hồ rất đẹp được
    bố mẹ tặng. Bạn ấy tháo ra và đặt nó vào ngăn bàn. Em luôn mơ
    ước có một chiếc đồng hồ như thế. Em đã không kiềm chế được
    lòng tham và quyết định lấy chiếc đồng hồ đó từ ngăn bàn của bạn
    ấy. Một lúc sau, bạn ấy đến chỗ thầy, vừa khóc và vừa than bị mất
    đồ. Thầy nhìn khắp cả lớp một lượt rồi nói:
    “Ai đã lấy chiếc đồng hồ của bạn, xin hãy mang trả cho bạn ấy”.
    Em rất xấu hổ, nhưng em không muốn bỏ chiếc đồng hồ ra, do
    vậy em đã không nhận lỗi. Thầy đi ra đóng cửa lớp lại và ra lệnh
    cho tất cả học sinh nam đứng dọc bờ tường. Thầy báo trước:
    “Thầy sẽ khám túi tất cả các em với một điều kiện: tất cả phải
    nhắm mắt lại”.
    Chúng em nghe lời thầy, và em cảm thấy, đó chính là khoảng
    khắc đáng xấu hổ nhất trong thời thơ ấu của mình.
    Thầy đi từ đứa này đến đứa khác, sờ từ túi quần này sang túi
    quần khác. Khi rút chiếc đồng hồ ra khỏi túi quần của em, thầy vẫn
    tiếp tục đi đến đứa học trò cuối cùng. Sau đó, thầy nói:
    “Các em, tất cả đã xong. Các em có thể mở mắt ra và đi về bàn
    của mình”.
    Thầy đưa trả lại chiếc đồng hồ cho bạn ấy và không bao giờ nói
    một lời về sự việc đó.
    Ngày hôm đó, như vậy là thầy đã cứu vãn danh dự và tâm hồn
    em:
    Thầy đã không nói trước lớp em là kẻ cắp, kẻ lừa dối, là đứa vô
    tích sự.
    Thầy cũng không nói chuyện với em về sự việc đó.
    Mãi sau này, em mới hiểu tại sao. Bởi vì, thầy là người thầy chân
    chính, nên thầy không muốn làm hoen ố phẩm cách một đứa trẻ
    chưa trưởng thành.
    Bởi vậy, em đã trở thành thầy giáo như thầy.
    Cả hai cùng im lặng, bồi hồi nhớ lại chuyện xưa.
    Sau đó, thầy giáo trẻ hỏi:
  • Chẳng lẽ hôm nay nhìn thấy em, thầy không nhớ đến chuyện
    này?
    Ông giáo già chầm chậm trả lời:
  • Vấn đề là, khi thầy soát túi áo quần, cặp của các em, thầy cũng
    Nhắm Mắt!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s