LỜI KINH TRONG LÒNG BÀN TAY


“Kẻ nông nổi theo đuổi những thứ phù hoa cũng giống như loài bướm
đêm bị cuốn hút bởi ánh sáng rực rỡ ngọn đèn dầu, lao vào đó, không chút
e ngại, đâu biết đang lao mình vào lửa, đâu biết phía sau những rực rỡ đó,
cuối cùng, chẳng có gì vui”. (Chư Kinh Yếu Tập)
Có những lời nói đẹp như hoa, chỉ một ngày mưa đã rơi rụng mất.
Có những hạnh phúc rất rực rỡ, chỉ một ngày nắng đã phai màu.
Có những điều đẹp như sương, không mang qua nổi một ngày gió.
Khi đã quên hết những vực sâu đã xảy chân rơi vào từ tiền kiếp, khi đã
quên hết những vui buồn từ tiền thân, thì trong kiếp sống hiện tại, ai cũng
như lần đầu tiên đi qua nơi đó, như đang dò dẫm bàn chân bước qua dòng
nước lạ.
Một kẻ trở lại nơi đã không còn nhớ gì nữa, và một người đứng trước nơi
xa lạ, cũng như nhau thôi.
Không ai dò độ nông sâu của dòng nước lạ bằng cả hai chân. Nhưng có
kẻ vẫn luôn dò cuộc đời nông sâu bằng cả hai chân của mình, và dò lòng
người nông sâu bằng cả trái tim. Rồi ngã nghiêng, điêu đứng, như người
mất trắng.
Nếu sớm biết phía sau những rực rỡ kia là lửa, lũ bướm đêm đã không
háo hức lao vào.
Nếu sớm biết phía sau phù hoa không rực rỡ như điều họ vẫn thấy, người
đời đã không phải buồn nhiều đến vậy.
Tôi luôn thích nhìn những người từ thế giới phù hoa quay về ngồi dưới
hiên chùa, nghe một thời kinh; khi đã trở về từ nơi đó, nơi ấy sẽ không còn
cơ hội xô ngã họ thêm một lần nào nữa. Tôi thích nhìn những vết thương đã
lành trong mắt của họ, xanh và bình thản như ngọn núi ngàn năm.
Có người lại vừa gom hết dũng khí của mình, để đôi chân ngược dòng
phù hoa quay trở về.
VT

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s