CỦA CHO Không Bằng Cách Cho


Ngày ấy anh chị còn nghèo lắm. Hai vợ chồng với 2 đứa con, nhà rách
đến độ chẳng mua nổi cái khóa cửa.
Tờ mờ sớm chị chổng mông đạp 1 xe thồ nặng rau muống suốt từ điếm
31 dưới Tứ Hiệp vào phố bán. Anh thì ốm đau suốt, chỉ quanh quẩn ở nhà.
Bữa ấy mưa rét, chị lại hâm hấp sốt nên đạp tới ngang cái chùa nhỏ ở
Thanh Trì thì sa sẩm mặt mày, đành tựa xe vào tường chùa đứng thở cho đỡ
choáng.
Nghe tiếng kẹt cửa, rồi có bà sư ở trong thò đầu ra xem. Ngó thấy chị ăn
vận phong phanh rét run, thương tình mang ra ly trà đường gừng nóng và
mấy bộ quần áo cũ, chắc của khách thập phương bố thí.
Tối về, chị giở ra soạn, bỗng phát hiện ra trong túi 1 cái quần cũ có tờ …
100 đô la. Số tiền không nhiều, nhưng với chị nó là khoản vốn đủ để thực
hiện ước mơ ấp ủ bấy lâu: đó là mở một hàng bún đậu mắm tôm vỉa hè.
Chừng tuần sau thì anh chị mò lên phố, chọn tạm đoạn phố vắng ở Hàng
Trống làm điểm mở hàng.
Thiên hạ bán 2.000 đồng một suất bún đậu, thì anh chị chỉ bán 1.200 đồng,
lại chăm chút nên chả mấy mà khách đông nườm nượp. Chị ngồi rán đậu
mỏi tay, anh tíu tít bưng bê lau dọn, cô con gái nhỏ thì cắm mặt ngồi rửa bát
trong cái xô nhựa.
Bán hàng được bao tiền, anh chị tích cóp mua hết đất để trồng rau muống.
Tư duy của kẻ bán rau thì chỉ ước có thật nhiều đất để trồng rau, chứ có ai
nghĩ đến lúc giá đất lên ào ào, anh chị nghiễm nhiên thành người giàu có.
Rồi cứ mua đi bán lại, chả mấy mà tài sản đã vào hàng cự phú, lưng vốn
phải đến trăm tỉ.
Tròn 20 năm thì anh chị tổ chức quay lại báo ơn ngôi chùa nhỏ ngày xưa.
Theo sau xe Lexus 570 của anh chị là 3 xe tải to chở đầy gạo, thực phẩm chay,
cùng mâm cúng lợn quay, gà , xôi, trái cây ê hề… làm xôn xao ngôi chùa nhỏ.
Bà sư già năm xưa ra tiếp, ngỡ ngàng.
Chị kể lại câu chuyện cũ, đồng thời xin phép bà cho chị tổ chức một
chương trình từ thiện, chia quà phát lộc cho người nghèo ngay tại chùa trong
vòng 1 tháng. Sẽ làm rất lớn, mọi chi phí chị xin trang trải tất.
Nghe đến đó, bà sư già lắc đầu, xua xua tay:

  • Cái người đã bỏ tiền vào trong mấy bộ quần áo đó, nhà chùa cũng chẳng
    biết là ai. Và có lẽ họ cũng không muốn thiên hạ biết mình là ai. Của cho
    không bằng cách cho. Nhà chùa xin cảm ơn.
    Đoạn, bà tiễn khách và kêu người đóng cửa chùa.
    Chị đứng chết trân trước 2 cánh cửa gỗ nhà chùa đóng chặt, lớp sơn nâu
    đã bạc phếch. Đành gạt nước mắt, quay về. Nhưng chị đã hiểu mình phải
    làm gì rồi.
    Nhà chùa vẫn đem cho quần áo cũ cho người cần nó. Có 1 khách vô danh
    nào đó vẫn gửi về quần áo đều lắm. Lạ nhất là trong mỗi bọc quần áo ấy,
    kiểu gì cũng sót 1 tờ 100 đô la trong túi áo hay túi quần cũ ấy. Kẻ nghèo khó
    vớ được thì mừng húm tạ ơn Trời Phật.
    Ở Chánh điện, có bà sư già vẫn thường ngày chú tâm tụng kinh với khuôn
    mặt và nụ cười vô thường của Đức Phật.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s