TỜ DI CHÚC

Có một ông gần 70 tuổi, góa vợ. Ông có 5 người con hiếu thảo và sống rất
hòa thuận với nhau. Đứa nào cũng có gia đình riêng, khá giả và thành đạt.
Ông rất hài lòng, tin tưởng, tự hào về con cái mình.
Xét thấy tuổi cao sức yếu, ông muốn chia toàn bộ gia sản cho con cái để
chúng có thêm điều kiện phát triển cơ nghiệp. Ông nghĩ con mình ngoan,
hiếu thảo thì mình sống với bất cứ đứa nào cũng tốt.
Căn nhà đang ở, giao cho vợ chồng đứa út và ông sống cùng nó.
Phần tài sản lớn được chia gần như đều nhau cho các con.
Được vài tháng, không khí trong nhà trở nên ngột ngạt. Vợ chồng nó hay
xì xào điều gì mà ánh mắt không mấy thiện cảm. Vợ nó hay đụng thúng đá
nia, chửi chó mắng mèo những chuyện đâu đâu làm ông nghe, cảm thấy
chạnh lòng. Vợ chồng nó thường xuyên cãi nhau, ai cũng trở nên nóng nảy.
Con vợ la to: của cải chia đều mà mình phải nuôi ổng thật là không công
bằng.
Ông buồn, bỏ sang ở với vợ chồng thằng thứ 2, con thứ 3, thằng thứ 4,
con thứ 5, mỗi nhà cũng chỉ được vài tuần là có chuyện.
Chúng hành xử như thể ông là người ở đậu, là của nợ. Chúng họp nhau
căng thẳng phân chia nhiệm vụ nuôi báo cô ông. Chúng bốc thăm theo
tháng, đứa trúng tháng 2 (28 ngày) cười vui vẻ, đứa trúng tháng 31 ngày,
méo mặt.
Cứ đến chiều cuối tháng, chúng đẩy ông ra cổng. Ông ôm bọc quần áo,
ngồi chờ mấy tiếng đồng hồ, đứa kế mới đến đón.
Quá buồn và thất vọng, ông hay ngồi trước mộ bà, nước mắt chảy dài, chỉ
biết tâm sự cùng với bà cho khuây khỏa, trông mong một ngày sẽ đi cùng
bà, được sống mãi những tháng ngày hạnh phúc và kiếp sau không mong
có những đứa con này.
Thấy tình cảnh bi đát của ông, bạn ông (cũng khá giàu có) tổ chức bữa
tiệc, mời tất cả 5 người con của ông đến dự. Trong men say là đà, ông rỉ tai
từng đứa, dẫn đến căn phòng kín, chỉ vào chiếc rương to với nhiều ổ khóa
và nói: đây là một nửa gia sản của ba tụi con gửi và ủy quyền cho chú, sau
này sẽ chia cho tụi con. Di chúc đã lập chỉ chờ điền % cho từng đứa vào là
xong.
Lạ thay, ngày hôm đó chúng tranh nhau chăm sóc ông, đứa nào cũng
muốn ông ở với nó. Tình thương đối với cha lai láng còn hơn lúc trước khi
chia tài sản.
Ông hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, cảm động rơi nước mắt và
nghĩ: đây mới chính là những đứa con thân yêu, những dâu hiền, rể thảo
của mình.
Ông được sống những ngày tháng sướng nhất cuộc đời mình. Thời gian
màu hồng cứ thế trôi đi thêm hơn mười năm nữa thì ông ngã bệnh, tiên
lượng không qua khỏi trong vài ngày tới.
Chúng khóc lóc, nắm tay cha không nỡ buông ra, giây phút âm dương
chia biệt ngậm ngùi.
Chiếc rương được bạn ông tức tốc chở đến đám tang và được đặt trịnh
trọng cạnh quan tài, dưới hàng chục ánh mắt đau đáu nhìn vào.
Tang lễ được cử hành trang trọng, đầy tốn kém, phần mộ uy nghi bên
cạnh mộ bà và ước nguyện theo bà của ông cũng đã thành.
Sau phần tang lễ là chiếc rương được chúng nhanh chóng bật nắp mà
trong lòng ai cũng hy vọng mình được phần lớn trong di chúc do công chăm
sóc, tình thương và hiếu thảo của mình với cha. Nắp rương được mở…một
rương đầy cát, một tờ di chúc với nét chữ thân thuộc xiêu vẹo và chữ ký của
cha: “Đừng bao giờ chia hết gia tài cho con khi mình còn sống.”
SƯU TẦM

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s