LỜI XIN LỖI MUỘN MÀNG!

Làm cái thẻ 500 ngàn đô, Ba đưa cậu sang định cư Mỹ. Được đổi môi
trường, cậu học rất giỏi.
Ngày mà cậu chuẩn bị định hướng đại học, Cha cậu nói:
‘’Con trai, nếu con vào được ngôi trường nổi tiếng, ngày con tốt nghiệp…
ba sẽ tặng cho con một món quà giá trị.”
Cậu cười nói:
’’Ba ơi… nếu con vào được trường Đại Học Harvard ba có thể tặng cho
con một chiếc xe hơi mui trần được không ba?”
Ông ấy đồng ý với cậu.
Năm 2007, khi cậu tốt nghiệp, cậu ngồi xoay lưng như vậy nè, cứ xây lưng
lại đằng sau coi thử ba có chạy tới hay không, chờ hoài, không thấy ông chạy
tới, cho tới khi chủ lễ xướng tên cậu bước từ dưới bục lên, cậu nhìn thấy ba
chạy đằng xa tới, mà không phải là chiếc xe mui trần, mà là chiếc xe hơi cũ
kĩ của ba.
Trời ơi! cậu thất vọng vô cùng. Cậu không muốn nhìn thấy người đàn
ông ấy bước vội lên sân khấu, vậy mà chủ lễ vẫn xướng tên. Ông hớt ha hớt
hãi, trên tay cầm món quà giống như cuốn sách vậy đó, ông chạy lên sân
khấu, ông đưa cậu bằng hai tay, còn cậu, bằng một tay tức giận giật phắt
món quà, liếc qua, thấy ba ròng ròng nước mắt mà lòng cậu hả hê lắm.
Ông ấy xấu hổ trước hàng chục ngàn người, nước mắt ông cứ chảy, ông
cúi gầm xuống, bước xuống sân khấu, trở về nhà.
Còn cậu trở về nhà trong cơn giận dữ, mở cửa phòng cái rầm, vứt món
quà giữa phòng, đóng cửa phòng lại, đi sang căn phòng khác, gom đồ vô
vali, cương quyết kéo mạnh vali ra khỏi nhà.
Mẹ cậu chặn cậu ngay trước cửa:
”Con trai, con định đi đâu vậy?”
“Dạ thưa mẹ, con… con muốn tự lập đây.”
“Là sao mẹ không hiểu?”
“Mẹ ơi, con đã tốt nghiệp một trường nổi tiếng, nhất định con sẽ thành
công, con đi khỏi nhà nha mẹ.”
Bà ôm cứng cậu, cậu gỡ tay mẹ ra, bà càng ôm cứng hơn cậu xua nhẹ một
cái, bà té xuống dưới sàn. Cậu vẫn lạnh lùng bước đi.
Đúng là cậu rất thành công, từ một nhân viên, lên phó, lên trưởng phòng,
rồi lên giám đốc điều hành, tiền tài danh vọng của cậu càng ngày càng phát
triển.
Mẹ cậu nhiều lần gọi điện thoại, cậu không thèm nghe máy hoặc là trả lời
qua quýt.
Một buổi chiều tương tự như những buổi chiều thường ngày của cậu,
đang ngồi làm việc, bỗng điện thoại mẹ cậu reng lên, ban đầu cậu định
không nghe máy, nhưng dường như có linh cảm, cậu bốc máy điện thoại lên
nói ngay:
“Mẹ ơi, con bận quá, con… con tắt máy nha mẹ.”
Bà ấy nói trong nước mắt:
“Con trai, con về thăm nhà đi.”
“Con đã nói mẹ, khi nào rảnh con sẽ về. Thôi con tắt máy đây”.
Bà hét lên trong điện thoại:
“Bận mấy con cũng phải về, vì… vì ba con đã qua đời, con biết không?”
Cậu vội kêu cô thư ký vô, bàn giao công việc xong, lái xe trở về.
Trên đường lái xe trở về, ký ức về thuở nhỏ trổi dậy như một cuốn phim.
Cậu nhớ ngày còn nhỏ, mỗi buổi chiều cha đi làm về, ông ấy hay mua quà
cho cậu. Ông làm ngựa cho cậu, bò lòng vòng quanh nhà…, rồi cuối cùng,
ông bận lắm nhưng vẫn dẫn cậu đi công viên… cậu muốn gì cũng có, xin gì
cũng cho, những lần mà không được những thứ cậu muốn, cậu đập bịch
bịch vào ngực cha nghe thình thịch, ông ấy chỉ nghiêm mặt lại, không la
mắng, chờ 2-3 ngày sau ông mới mời cậu ngồi trước mặt, nhỏ nhẹ trách cái
hành động ấy của cậu…
Tự dưng, nước mắt cậu chảy xuống ướt cả cái vô lăng. Về tới nhà, cũng
là lúc đoàn người đưa linh cữu cha bắt đầu đi. Tháp tùng đoàn người đưa
cha đến nơi an nghỉ cuối cùng, âu cũng là một phận người đã từng anh và
nuôi cậu.
Từ nghĩa trang trở về, cậu chợt rùng mình nhớ cảnh mà mình giật phắt
món quà, liếc qua thấy ba khóc mà cậu hả hê. Giờ đây, cậu xấu hổ quá, tại
sao khi đó mình có hành động xấu xí quá vậy ta?
Trở về nhà, bỏ chiếc chạy vào… mở cửa phòng của cậu ra, căn phòng cậu
rất sạch, chứng tỏ mẹ cậu dọn dẹp thường xuyên, món quà năm xưa vẫn còn
nằm y nguyên ở dưới đất – nơi cậu liệng nó.
Cậu run rẩy cầm nó lên, vẫn là cuốn sách tựa của nó là:
“Dạy làm người”.
Run rẩy dở từng trang sách ra ở giữa trang sách:
“Tặng con trai, một tấm séc 200 ngàn đô…” “tương ứng với chiếc xe hơi
mui trần…” “nhưng trước khi lái chiếc xe hơi…” “con hãy đọc hết cuốn sách
này nha con.”
Bên dưới là lá thư viết nguệch ngoặc của cha:
“Con trai yêu của ba…” “hôm nay là một ngày tồi tệ của ba, vừa bước
vào cơ quan…” “có cuộc họp đột xuất mà ba không phải là người chủ trì…”
“ngồi họp đây mà lòng ba như thiêu đốt…” “ba mong cuộc họp kết thúc
ngay lập tức…” “để ba đến Chúc Mừng con…” “ba… ba yêu con nhiều
lắm!’’
Cầm cuốn sách, đi từng bước, từng bước trước bàn thờ của cha, đặt cuốn
sách lên, nói trước di ảnh cha, cậu nghẹn ngào:
“Ba, con ngàn lần xin lỗi ba…”
KIEU THAI NGUYEN

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s