ĐI ĐÂU LOANH QUANH CHO ĐỜI MỎI MỆT

Một thời Thế Tôn trú ở Kimbilà, tại Veluvana, dạy các các Tỷ kheo:
Này các Tỷ kheo, có năm điều nguy hại này cho người sống du hành
dài, du hành không có mục đích. Thế nào là năm?

  1. Không nghe điều chưa được nghe;
  2. Không làm cho thanh tịnh điều đã được nghe;
  3. Có sợ hãi một phần điều đã được nghe;
  4. Cảm xúc bệnh hoạn trầm trọng;
  5. Không có bạn bè.
    Này các Tỷ kheo, có năm lợi ích này cho người sống du hành có mục
    đích. Thế nào là năm?

  1. Nghe điều chưa được nghe;
  2. Làm cho thanh tịnh điều đã được nghe;
  3. Không có sợ hãi một phần điều đã được nghe;
  4. Không cảm xúc bệnh hoạn trầm trọng;
  5. Có bạn bè.
    (Tăng Chi Bộ II, chương 5, phẩm Du Hành Dài)
    LỜI BÀN:
    Du hành là không ở cố định một nơi, luôn di chuyển, gần như lang thang
    vô định cốt yếu nhằm không dính mắc vào các tiện nghi vật chất. Du hành
    là lối sống đẹp, thong dong nhẹ nhàng của các bậc xuất gia, khất sĩ. Chỉ ba y
    và bình bát, vị Tỷ kheo cứ thế bộ hành, vân du đó đây tự tại. Cơm ăn hàng
    ngày phụ thuộc vào tín thí, chỗ nghỉ là những gốc cây. Sống đơn giản tri túc
    và thiểu dục, không cần dự phòng cho tương lai; chỉ an trú vững chãi, chánh
    niệm từng phút giây trong hiện tại.
    Đặc trưng của đời sống khất sĩ là du hành, với mục đích trợ duyên cho
    giải thoát. Thay đổi môi trường sống liên tục nhằm tránh xa sự tham đắm
    và chấp thủ. Ngay cả gốc cây mà không nên ngủ quá ba đêm vì sợ khởi tâm
    ưa thích và bám víu, huống gì là tinh xá, chùa chiền và tín đồ… Mặt khác,
    du hành có mục đích là cơ hội quý giá để học hỏi, tầm cầu giáo pháp. Ra đi,
    tầm nhìn sẽ được mở mang, tri thức sẽ thêm hoàn thiện, bởi “đi một ngày
    đàng học một sàng khôn”. Đặc biệt là học hỏi những kinh nghiệm thực tập
    chuyển hoá nội tâm từ các bậc Trưởng lão, tôn túc để chuyển hoá phiền não
    tự thân.
    Được tiếp nhận và trao truyền kinh nghiệm tu tập là phúc duyên của
    hàng hậu học. Sự trải nghiệm của chư vị Trưởng lão sẽ làm giàu thêm hành
    trang giải thoát cho người thực tâm cầu học, nhất là sự thân chứng mà chư
    vị đã kinh qua như nhân quả, nghiệp báo, tội phước và các diễn biến nội tâm
    trong thiền định. Những lời giáo huấn ấy như cam lộ tưới tẩm những tâm
    hồn bất an, đặc biệt là khơi dậy niềm tịnh tín giải thoát nơi các hành giả sơ
    cơ, nội tâm chưa thực sự an lạc, vững chãi.
    Du hành còn là một phương thức vận động cơ thể, rèn luyện thể lực, thích
    ứng với nhiều môi trường sống khác nhau, tạo ra sự điều hòa và khoẻ mạnh.
    Đồng thời, đời sống du hành sẽ mở rộng các quan hệ pháp lữ, thắt chặt thêm
    tình huynh đệ ở những trụ xứ khác nhằm trợ duyên và nương tựa lẫn nhau
    hướng đến giải thoát. Đây là những lợi ích thiết thực cho những hành giả
    sống du hành có mục đích.
    Tuy nhiên, đối với những ai du hành không vì mục tiêu hướng đến giải
    thoát thì chỉ đơn thuần là du hí mà thôi. Vân du sơn thủy du lịch đó đây mà
    xa rời mục tiêu Phạm hạnh và hướng đến giải thoát thì không phải là hạnh
    du hành. Vì thế, du hành có mục đích là điều tối cần thiết cho đời sống khất
    sĩ nhằm hướng đến giải thoát, an lạc.
    QUẢNG TÁNH

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s