CỨ BÌNH AN BỞI CUỘC ĐỜI LÀ THẾ!


Chẳng ai để ý những giọt nước mắt của bạn.
Chẳng ai để ý đến nỗi buồn của bạn.
Chẳng ai để ý đến nỗi đau của bạn.
Nhưng đa phần người ta rất dễ để ý đến lỗi lầm của bạn.
Đừng bao giờ cứ gặp ai cũng kể về vấn đề khó khăn của bạn, 90% trong
số họ không quan tâm. 10% còn lại thậm chí vui sướng khi nghe thấy điều
này.
Tham cầu quá mức là một cái tội.
Tin người quá vội là một cái ngu!!

  • Đi cùng ruồi thì tìm được nhà vệ sinh. Đi cùng ong thì tìm được hoa
    thơm. Đi cùng người giàu học được cách kiếm tiền. Đi cùng ăn mày thì học
    được cách xin cơm. Vậy nên bạn là ai không quan trọng, quan trọng bạn ở
    cạnh ai.
    Ngạn ngữ Pháp có câu:
    Hãy “giết chết” những người bạn muốn trả thù bằng sự thành công, và
    “chôn cất” họ bằng những nụ cười của bạn.
    Trong cuộc sống có 2 thứ đừng nên đi tìm: Công Bằng và Sự Thật. Sự thật
    thì quá tàn nhẫn còn công bằng thì.. chẳng có đâu mà tìm.
    Đừng tự ép mình trở thành một đối tượng cho người khác ngưỡng mộ.
    Đừng học đổi thay thành một con người khác vì sự nể phục của thế nhân.
    Cứ là chính mình với sự chân thành. Miệng đời lúc Thị lúc Phi, sao phải sống
    vì sự tác động hư huyễn bên ngoài?
    Thôi kệ, sầu chi chuyện được thua
    Tuồng đời thăng, giáng lúc tôi, vua..
    Ai khôn mà chẳng dăm lần dại
    Rồi cũng phù vân, ngọn gió đùa.
    NHƯ THỊ

LỜI KINH TRONG LÒNG BÀN TAY


“Như sức mạnh của bầy ngựa hoang băng qua thảo nguyên, như sự hung
bạo của biển lửa dữ tràn qua núi, không gì ngăn cản được; thời gian mang
cái chết tràn qua nhân gian này cũng vậy, không ai ngăn cản được.”
Có thể đi qua những nông sâu của cuộc sống, rồi quay nhìn lại để hiểu
lòng người.
Có thể đi qua những khó khăn, rồi quay nhìn lại để hiểu lòng mình.
Nhưng không thể đi qua cái chết, rồi quay nhìn lại để hiểu cuộc sống.
Cách duy nhất để hiểu cuộc sống là “sống”.
Thời gian đẩy mỗi người đi về phía hư vô, rồi không quên xóa hết từng
dấu chân phía sau lưng họ. Thời gian như con đường một chiều, không cho
người quay lại.
Khi càng sống trọn vẹn, tiếc nuối càng ít, nỗi lo sợ cái chết càng nhỏ.
Thời gian là con đường một chiều, không quay lại, không cho phép ai
quay lại.
Cách duy nhất để hiểu được cuộc sống là “sống”.
Mong người luôn an.
Vô Thường.
Núi. Ngày cũ.
Om Mani Padme Hum

LỜI KINH TRONG LÒNG BÀN TAY

“Một tấm da bò khô cứng không thể gấp xếp lại được, nên chưa thể dùng
làm được thứ gì; lòng người khi đã khô kiệt niềm tin cũng vậy, không thể
dùng được vào việc gì nữa.” (1)
Vết thương ngoài da có thể lành khi bôi loại thuốc mà chúng ta vẫn còn
chưa tin vào khả năng chữa lành của nó; nhưng với vết thương bên trong thì
lại khác, nhất định không thể lành khi chúng ta chưa tin vào sự chân thành
trong lời xin lỗi của người đã tạo ra vết thương.
Có nhiều thứ sẽ trở thành không thể khi trong lòng đã khô kiệt niềm tin.
Những tàn phai, đổi thay, thịnh suy đã để lại không ít vết thương trong
lòng người đời, và khi nào chưa có được niềm tin thế gian này là vô thường
thì những vết thương đó chưa thể lành lại.
Những được mất, bất trắc, khổ đau đã làm không ít người đời phải gục
xuống, và khi nào chưa có niềm tin về nguyên lí nhân quả thì chưa thể đứng
lên và sống bình thản được.
Những đổ vỡ, hợp tan đã để lại bóng tối trong mắt người đời, và khi nào
chưa nhìn thấy được cuộc đời thật ra chỉ là những câu chuyện duyên sinh
thì bóng tối trong đáy mắt vẫn chưa mất.
Khi chứng kiến những hẹp hòi của con người, không ít kẻ tỏ ra ái ngại rồi
thu mình lại, chỉ những ai tin vào điều kì diệu của tình thương mới đủ dũng
khí dốc hết lòng để thương được cuộc sống.
Có những ngày, phương tiện tốt nhất để chúng ta đi qua cuộc sống chính
là niềm tin; có nhiều khi, niềm tin thật sự là con đường để chúng ta đi qua
hết những điều tưởng chừng như không thể.
Khi tấm da bò thấm nước, không còn khô cứng, gấp xếp lại được; khi đó
có thể dùng làm đôi giày, bảo vệ đôi chân khỏi gai góc; dùng làm chiếc túi,
cất chứa những thứ quý giá mang theo bên mình; làm chiếc trống, gióng lên
tiếng trống hiệu để đoàn người không lạc nhau.
Khi trong lòng có niềm tin, con người đã có thứ bảo vệ mình khỏi những
gai góc nơi đường trần; có nơi để cất giữ những điều đáng giá trong cuộc
sống; có thứ làm tín hiệu để giữa người và người không lạc mất nhau.
Lâu lâu người lại về chùa, ngồi trước Phật, lắng lòng nghe một thời kinh,
đó là những lúc người đặt niềm tin vào Đức Phật; nhưng khi đứng lên để
quay trở lại với cuộc sống đầy khói bụi ngoài kia, mong người luôn nhớ đặt
niềm tin vào chính bản thân mình.
Mong người luôn an.
Vô Thường.
Núi.6.5.2022
Om Mani Padme Hum

ĐỜI CÒN DÀI ĐỪNG NÊN VỘI

  1. Đừng vội vênh váo tự đắc, bởi ngày mai có thể bạn sẽ là người tiếp theo
    sa cơ thất thế.
  2. Đừng vội đánh giá đức hạnh của người khác, bởi bạn đâu chắc đã cao
    hơn người ta.
  3. Đừng vội đánh giá gia đình người khác, bởi nó không có liên quan chút
    nào tới bạn.
  4. Đừng vội đánh giá học vấn người khác, bởi sự học của bạn chỉ là trên
    sách vở, còn học là việc cả đời.
  5. Đừng vội xem thường, đánh giá bất kỳ ai, vì khó khăn của họ chỉ là tạm
    thời.
  6. Đừng vội tiêu tiền tùy tiện, bởi ngày mai có thể bạn sẽ là người tiếp
    theo thất nghiệp.
  7. Đừng vội đánh giá người ta là tốt hay xấu, bởi điều đó cũng không ảnh
    hưởng tới bát cơm của bạn.
  8. Đừng vội khoa trương quá, phải hiểu là không có ai thua kém bạn cả.
    Tóm lại, làm người thì nên khiêm tốn một chút.
  9. Đừng vội dựa dẫm người khác, bởi cuộc sống ai cũng có gánh nặng, ai
    cũng muốn được sống thoải mái cả.
  10. Đừng vội làm tổn thương người khác, nhân quả sớm muộn cũng sẽ
    đến.
  11. Đừng vội tùy tiện nổi nóng, không ai nợ nần gì bạn cả. Hiện tại nhiều
    đau khổ, nhưng một thời gian sau quay đầu nhìn lại, sẽ phát hiện mọi
    chuyện đều không đáng gì. Chúng ta thường hay phàn nàn cuộc đời này bất
    công, kỳ thực không thể biết được chúng ta là ai trên cuộc đời này…
    Nước trong quá thì không có cá, người xét nét quá thì không ai chơi, cuộc
    sống đôi khi cần vô tư một chút, rộng lượng một chút, chứ khôn khéo, chi li
    quá sống rất mệt mỏi.
    Càng thích khoe khoang tiền của thì càng áp lực khi thiếu thốn. Biết
    khiêm tốn, biết nghĩa, biết tình, biết trước, biết sau mới là điều đáng quý.
  • Sưu Tầm –

ĐI ĐÂU LOANH QUANH CHO ĐỜI MỎI MỆT

Một thời Thế Tôn trú ở Kimbilà, tại Veluvana, dạy các các Tỷ kheo:
Này các Tỷ kheo, có năm điều nguy hại này cho người sống du hành
dài, du hành không có mục đích. Thế nào là năm?

  1. Không nghe điều chưa được nghe;
  2. Không làm cho thanh tịnh điều đã được nghe;
  3. Có sợ hãi một phần điều đã được nghe;
  4. Cảm xúc bệnh hoạn trầm trọng;
  5. Không có bạn bè.
    Này các Tỷ kheo, có năm lợi ích này cho người sống du hành có mục
    đích. Thế nào là năm?

  1. Nghe điều chưa được nghe;
  2. Làm cho thanh tịnh điều đã được nghe;
  3. Không có sợ hãi một phần điều đã được nghe;
  4. Không cảm xúc bệnh hoạn trầm trọng;
  5. Có bạn bè.
    (Tăng Chi Bộ II, chương 5, phẩm Du Hành Dài)
    LỜI BÀN:
    Du hành là không ở cố định một nơi, luôn di chuyển, gần như lang thang
    vô định cốt yếu nhằm không dính mắc vào các tiện nghi vật chất. Du hành
    là lối sống đẹp, thong dong nhẹ nhàng của các bậc xuất gia, khất sĩ. Chỉ ba y
    và bình bát, vị Tỷ kheo cứ thế bộ hành, vân du đó đây tự tại. Cơm ăn hàng
    ngày phụ thuộc vào tín thí, chỗ nghỉ là những gốc cây. Sống đơn giản tri túc
    và thiểu dục, không cần dự phòng cho tương lai; chỉ an trú vững chãi, chánh
    niệm từng phút giây trong hiện tại.
    Đặc trưng của đời sống khất sĩ là du hành, với mục đích trợ duyên cho
    giải thoát. Thay đổi môi trường sống liên tục nhằm tránh xa sự tham đắm
    và chấp thủ. Ngay cả gốc cây mà không nên ngủ quá ba đêm vì sợ khởi tâm
    ưa thích và bám víu, huống gì là tinh xá, chùa chiền và tín đồ… Mặt khác,
    du hành có mục đích là cơ hội quý giá để học hỏi, tầm cầu giáo pháp. Ra đi,
    tầm nhìn sẽ được mở mang, tri thức sẽ thêm hoàn thiện, bởi “đi một ngày
    đàng học một sàng khôn”. Đặc biệt là học hỏi những kinh nghiệm thực tập
    chuyển hoá nội tâm từ các bậc Trưởng lão, tôn túc để chuyển hoá phiền não
    tự thân.
    Được tiếp nhận và trao truyền kinh nghiệm tu tập là phúc duyên của
    hàng hậu học. Sự trải nghiệm của chư vị Trưởng lão sẽ làm giàu thêm hành
    trang giải thoát cho người thực tâm cầu học, nhất là sự thân chứng mà chư
    vị đã kinh qua như nhân quả, nghiệp báo, tội phước và các diễn biến nội tâm
    trong thiền định. Những lời giáo huấn ấy như cam lộ tưới tẩm những tâm
    hồn bất an, đặc biệt là khơi dậy niềm tịnh tín giải thoát nơi các hành giả sơ
    cơ, nội tâm chưa thực sự an lạc, vững chãi.
    Du hành còn là một phương thức vận động cơ thể, rèn luyện thể lực, thích
    ứng với nhiều môi trường sống khác nhau, tạo ra sự điều hòa và khoẻ mạnh.
    Đồng thời, đời sống du hành sẽ mở rộng các quan hệ pháp lữ, thắt chặt thêm
    tình huynh đệ ở những trụ xứ khác nhằm trợ duyên và nương tựa lẫn nhau
    hướng đến giải thoát. Đây là những lợi ích thiết thực cho những hành giả
    sống du hành có mục đích.
    Tuy nhiên, đối với những ai du hành không vì mục tiêu hướng đến giải
    thoát thì chỉ đơn thuần là du hí mà thôi. Vân du sơn thủy du lịch đó đây mà
    xa rời mục tiêu Phạm hạnh và hướng đến giải thoát thì không phải là hạnh
    du hành. Vì thế, du hành có mục đích là điều tối cần thiết cho đời sống khất
    sĩ nhằm hướng đến giải thoát, an lạc.
    QUẢNG TÁNH

LỜI XIN LỖI MUỘN MÀNG!

Làm cái thẻ 500 ngàn đô, Ba đưa cậu sang định cư Mỹ. Được đổi môi
trường, cậu học rất giỏi.
Ngày mà cậu chuẩn bị định hướng đại học, Cha cậu nói:
‘’Con trai, nếu con vào được ngôi trường nổi tiếng, ngày con tốt nghiệp…
ba sẽ tặng cho con một món quà giá trị.”
Cậu cười nói:
’’Ba ơi… nếu con vào được trường Đại Học Harvard ba có thể tặng cho
con một chiếc xe hơi mui trần được không ba?”
Ông ấy đồng ý với cậu.
Năm 2007, khi cậu tốt nghiệp, cậu ngồi xoay lưng như vậy nè, cứ xây lưng
lại đằng sau coi thử ba có chạy tới hay không, chờ hoài, không thấy ông chạy
tới, cho tới khi chủ lễ xướng tên cậu bước từ dưới bục lên, cậu nhìn thấy ba
chạy đằng xa tới, mà không phải là chiếc xe mui trần, mà là chiếc xe hơi cũ
kĩ của ba.
Trời ơi! cậu thất vọng vô cùng. Cậu không muốn nhìn thấy người đàn
ông ấy bước vội lên sân khấu, vậy mà chủ lễ vẫn xướng tên. Ông hớt ha hớt
hãi, trên tay cầm món quà giống như cuốn sách vậy đó, ông chạy lên sân
khấu, ông đưa cậu bằng hai tay, còn cậu, bằng một tay tức giận giật phắt
món quà, liếc qua, thấy ba ròng ròng nước mắt mà lòng cậu hả hê lắm.
Ông ấy xấu hổ trước hàng chục ngàn người, nước mắt ông cứ chảy, ông
cúi gầm xuống, bước xuống sân khấu, trở về nhà.
Còn cậu trở về nhà trong cơn giận dữ, mở cửa phòng cái rầm, vứt món
quà giữa phòng, đóng cửa phòng lại, đi sang căn phòng khác, gom đồ vô
vali, cương quyết kéo mạnh vali ra khỏi nhà.
Mẹ cậu chặn cậu ngay trước cửa:
”Con trai, con định đi đâu vậy?”
“Dạ thưa mẹ, con… con muốn tự lập đây.”
“Là sao mẹ không hiểu?”
“Mẹ ơi, con đã tốt nghiệp một trường nổi tiếng, nhất định con sẽ thành
công, con đi khỏi nhà nha mẹ.”
Bà ôm cứng cậu, cậu gỡ tay mẹ ra, bà càng ôm cứng hơn cậu xua nhẹ một
cái, bà té xuống dưới sàn. Cậu vẫn lạnh lùng bước đi.
Đúng là cậu rất thành công, từ một nhân viên, lên phó, lên trưởng phòng,
rồi lên giám đốc điều hành, tiền tài danh vọng của cậu càng ngày càng phát
triển.
Mẹ cậu nhiều lần gọi điện thoại, cậu không thèm nghe máy hoặc là trả lời
qua quýt.
Một buổi chiều tương tự như những buổi chiều thường ngày của cậu,
đang ngồi làm việc, bỗng điện thoại mẹ cậu reng lên, ban đầu cậu định
không nghe máy, nhưng dường như có linh cảm, cậu bốc máy điện thoại lên
nói ngay:
“Mẹ ơi, con bận quá, con… con tắt máy nha mẹ.”
Bà ấy nói trong nước mắt:
“Con trai, con về thăm nhà đi.”
“Con đã nói mẹ, khi nào rảnh con sẽ về. Thôi con tắt máy đây”.
Bà hét lên trong điện thoại:
“Bận mấy con cũng phải về, vì… vì ba con đã qua đời, con biết không?”
Cậu vội kêu cô thư ký vô, bàn giao công việc xong, lái xe trở về.
Trên đường lái xe trở về, ký ức về thuở nhỏ trổi dậy như một cuốn phim.
Cậu nhớ ngày còn nhỏ, mỗi buổi chiều cha đi làm về, ông ấy hay mua quà
cho cậu. Ông làm ngựa cho cậu, bò lòng vòng quanh nhà…, rồi cuối cùng,
ông bận lắm nhưng vẫn dẫn cậu đi công viên… cậu muốn gì cũng có, xin gì
cũng cho, những lần mà không được những thứ cậu muốn, cậu đập bịch
bịch vào ngực cha nghe thình thịch, ông ấy chỉ nghiêm mặt lại, không la
mắng, chờ 2-3 ngày sau ông mới mời cậu ngồi trước mặt, nhỏ nhẹ trách cái
hành động ấy của cậu…
Tự dưng, nước mắt cậu chảy xuống ướt cả cái vô lăng. Về tới nhà, cũng
là lúc đoàn người đưa linh cữu cha bắt đầu đi. Tháp tùng đoàn người đưa
cha đến nơi an nghỉ cuối cùng, âu cũng là một phận người đã từng anh và
nuôi cậu.
Từ nghĩa trang trở về, cậu chợt rùng mình nhớ cảnh mà mình giật phắt
món quà, liếc qua thấy ba khóc mà cậu hả hê. Giờ đây, cậu xấu hổ quá, tại
sao khi đó mình có hành động xấu xí quá vậy ta?
Trở về nhà, bỏ chiếc chạy vào… mở cửa phòng của cậu ra, căn phòng cậu
rất sạch, chứng tỏ mẹ cậu dọn dẹp thường xuyên, món quà năm xưa vẫn còn
nằm y nguyên ở dưới đất – nơi cậu liệng nó.
Cậu run rẩy cầm nó lên, vẫn là cuốn sách tựa của nó là:
“Dạy làm người”.
Run rẩy dở từng trang sách ra ở giữa trang sách:
“Tặng con trai, một tấm séc 200 ngàn đô…” “tương ứng với chiếc xe hơi
mui trần…” “nhưng trước khi lái chiếc xe hơi…” “con hãy đọc hết cuốn sách
này nha con.”
Bên dưới là lá thư viết nguệch ngoặc của cha:
“Con trai yêu của ba…” “hôm nay là một ngày tồi tệ của ba, vừa bước
vào cơ quan…” “có cuộc họp đột xuất mà ba không phải là người chủ trì…”
“ngồi họp đây mà lòng ba như thiêu đốt…” “ba mong cuộc họp kết thúc
ngay lập tức…” “để ba đến Chúc Mừng con…” “ba… ba yêu con nhiều
lắm!’’
Cầm cuốn sách, đi từng bước, từng bước trước bàn thờ của cha, đặt cuốn
sách lên, nói trước di ảnh cha, cậu nghẹn ngào:
“Ba, con ngàn lần xin lỗi ba…”
KIEU THAI NGUYEN

TÌM ĐẾN MÔI TRƯỜNG TỐT

Một trong những phương pháp tốt nhất để tránh xa những rắc rối là phải
giảm thiểu càng nhiều sự liên hệ với những kẻ xấu xa. Đây là lý do tại sao
Đức Phật đã từng nói rằng, nếu chúng ta không có bất kỳ bằng hữu nào đáng
tin cậy để giao tiếp, tốt hơn hết nên sống một cuộc đời riêng lẻ.
Bạn biết chăng?
May mắn lớn nhất của cuộc đời, chẳng phải nhặt được tiền, cũng không
phải trúng số, mà là bạn gặp được những người có thể dẫn bạn đi đến nền
nền tảng cao hơn.
Thật ra hạn chế sự phát triển của bạn, không phải là trí thông minh hay
học lực, mà là các mối quan hệ trong cuộc sống, mối quan hệ trong công việc.
Thay đổi và tạo những mối quan hệ tốt đẹp sẽ xây dựng một nền tảng
cuộc sống đẹp và vững vàng hơn, hãy tự tìm cho mình một Quý nhân – quý
nhân chính là những người gặp gỡ mang tính tích cực.
– Thân cận người trung thực – Bạn luôn nhận được sự uy tín
– Thân cận người hòa nhã – Bạn học được cách kiềm chế bản thân
– Thân cận người có khiếu hài hước – Bạn biết phải làm mới cuộc sống
bằng nụ cười.
– Thân cận người tinh tuệ – Bạn sẽ biết nên thu thập kiến thức từ đâu
– Thân cận người chu toàn – Bạn sẽ tự học được cách chu đáo
– Thân cận người dám nghĩ dám làm – Bạn sẽ có động lực vượt qua mọi
sợ hãi
– Thân cận người thành công – Kinh nghiệm Sống của họ sẽ soi rõ con
đường có thể bạn lâu nay chưa nhìn rõ.

  • Thân cận người hiền trí & đạo đức- Ánh sáng của họ sẽ dìu bạn luôn
    hướng về Chân, Thiện, Mỹ.
    Điều quan trọng nằm ở chỗ là bạn có dám bỏ đi cái tôi của mình để thân
    cận & học hỏi những cái hay của người khác hay không mà thôi!
    Kinh Mangala Sutta đức Phật có dạy:
    Sống trong môi trường tốt
    Được tạo tác nhân lành
    Được đi trên đường chánh
    Là phước đức lớn nhất.
    THIỆN TRI THỨC
    Namo Buddhaya

NHẪN NHỊN LÀ MỘT LOẠI NỘI LỰC THÂM SÂU TỪ SỰ TU HÀNH


Thế nào là Nhẫn?
Những người chân thật tu hành có cách lý giải đặc biệt với từ này, họ cho
rằng, “nhẫn” có nghĩa là “nhẫn nhục”.
Chúng ta thường nói nhẫn nhục gánh trọng trách, không nhẫn nhục,
không thể gánh trọng trách, không nhẫn nhịn, không làm được việc lớn.
Tại sao phải nhẫn nhịn? Bởi vì nhẫn nhịn sẽ tránh được rất nhiều rắc rối
và tổn thương vô nghĩa. Khi còn chưa đủ mạnh mẽ, chúng ta phải học cách
nhẫn nhịn, chuyện nhỏ không nhịn sẽ ảnh hưởng đến đại cục. Khi chúng ta
đã mạnh mẽ rồi, cũng phải học cách nhẫn nhịn.
Một học giả phương Tây từng nói:
“Nhẫn nhịn và kiên trì rất đau khổ, nhưng dần dần chúng sẽ đem lại lợi
ích cho bạn.” Một người muốn có thành tựu thì phải học cách nhẫn nhịn.
Đối với một số người, nhẫn nhịn thường bị coi là nhu nhược, dễ bị bắt nạt.
Nhưng trên thực tế, nhẫn nhịn là một cách rèn giũa bản thân, là kết quả được
đúc kết sau khi trải qua thử thách sóng gió, giúp con người tôi luyện ý chí
để bình tĩnh hơn khi xử lý mọi chuyện, đối mặt với gian nan vẫn bình thản
ung dung, bị chê hay được khen cũng không tự ti, không kiêu ngạo.
Khi bị ức hiếp, phản ứng đầu tiên của chúng ta luôn là trả đòn, người ta
đánh bạn một cái, tốt nhất phải trả lại người ta hai cái. Cho nên, chúng ta
thường nhìn thấy có người chỉ vì một chút chuyện nhỏ mà tức đến nỗi đỏ
mặt tía tai, đánh đến mức sứt đầu mẻ trán. Thật ra, có rất nhiều người từng
trải qua những chuyện giống như bạn, thậm chí có thể nói, tất cả mọi người
đều từng bị như vậy. Nhưng tại sao chỉ có bạn cho rằng mình bị bắt nạt? Đó
là vì bạn không thể “nhẫn”. Một số chuyện nhẫn nhịn thì sẽ qua.
Nhẫn nhịn không phải nhu nhược, dễ bị ức hiếp, hoàn toàn trái ngược,
đó là phản ứng tự nhiên của những người có tinh thần mạnh mẽ. Người biết
nhẫn nhịn luôn có chỗ đứng bất bại trong cuộc cạnh tranh xã hội. Một người
thiếu đi sự nhẫn nhịn rất dễ bị đè nén, còn người có sức chịu đựng lớn thì
dù trong giông bão cũng không sợ hãi, trở thành người thắng cuộc cuối cùng.

  • Đời người luôn vì không thể nhẫn nhịn nên dù một câu nói, một chuyện
    nhỏ cũng có thể dẫn đến tranh chấp, làm cho mọi người đều không vui vẻ.
    Có một thanh niên tính tình nóng nảy, thường hay đánh nhau với người
    khác, mọi người đều không thích anh ta. Một ngày nọ, người thanh niên này
    vô tình dạo chơi đến chùa Đại Đức, tình cờ nghe được một thiền sư đang
    giảng pháp. Nghe xong, anh ta thề rằng sẽ thay đổi, anh ta nói với thiền sư:
    “Sau này con sẽ không đánh nhau với người ta nữa, tránh để mọi người đều
    không muốn nhìn thấy con. Cho dù người khác có nhổ nước miếng vào mặt
    con, con cũng chỉ nhẫn nhịn lau đi, bình tâm chấp nhận!”
    Thiền sư nghe người thanh niên nói vậy, chỉ cười nói:
    “Hà tất phải làm vậy? Cứ để nước miếng tự khô, sao phải lau đi?”
    Người thanh niên nghe xong, rất đỗi ngạc nhiên, hỏi lại thiền sư:
    “Sao mà như vậy được? Tại sao phải chịu đụng như vậy?”
    Thiền sư nói:
    “Điều này thì có gì mà không chịu đựng được, cậu cứ coi như nó là con
    muỗi đậu trên mặt thôi, không đáng để đánh nhau vì nó.”
    Thanh niên lại hỏi:
    “Nếu như đối phương không nhổ nước miếng, mà đưa ra một nắm đấm,
    thì con phải thế nào?”
    Thiền sư trả lời:
    ”Thì cũng vậy thôi. Cậu đừng quá để tâm. Chỉ là một đấm thôi mà”
    Người thanh niên nghe xong, bỗng giơ nắm đấm ra, đánh vào đầu của
    thiền sư, và hỏi:
    ”Hòa thượng, bay giờ ông thấy sao?”
    Thiền sư rất ân cần nói:
    “Đầu tôi cứng như đá, không cảm thấy gì hết, nhưng tay cậu chắc đau
    lắm phải không?”
    Thanh niên đứng ngay ở đó, không biết nói gì hơn. Thế mới nói, nhẫn
    nhịn là một loại tu hành thâm sâu, cần chút công sức mới được.
    Đại sư Hoằng Nhất từng nói:
    “Ở nơi phồn hoa, gặp người ngu đần, gặp lúc bế tắt, gặp chuyện phức
    tạp, đây là những tình huống con người ta dễ tức giận. Nóng nảy hấp tấp
    không những không có lợi, mà còn dễ khiến người khác oán trách, bản thân
    thì hỏng việc, đó là việc ngu ngốc. Nhẫn nhịn cho qua là chuyện có lợi vô
    cùng.”
    ” Nhịn một lúc sóng yên gió lặng, lùi một bước biển rộng trời cao”
    “Có những thứ khiến ta chọn lựa sự im lặng như mặc định để kết thúc
    mọi vấn đề.”
    MẶC NHIÊN

ĐÁNH RỚT CẢ LỚP HỌC


Một giáo sư kinh tế ở một trường đại học cho biết ông chưa từng đánh
rớt sinh viên nào, nhưng đã từng đánh rớt hết cả một lớp học.
Vì học sinh lớp này kiên quyết cho rằng, một xã hội có hình thái tổ chức
hoàn hảo là một xã hội không ai giàu và cũng không ai nghèo, và đó là một
xã hội tuyệt vời.
Thế là vị giáo sư nói:

  • Được rồi, vậy lớp mình sẽ tiến hành một thí nghiệm về điều đó.
    Từ nay, tất cả các điểm sẽ được cộng lại và chia đều ra, mọi người sẽ nhận
    được điểm như nhau, vì thế không ai bị rớt và cũng không ai được điểm A
    cả.”
    Sau bài thi đầu tiên, mức điểm trung bình cho cả lớp là B. Những sinh
    viên siêng năng rất buồn, còn những sinh viên lười biếng thì rất mừng.
    Qua bài thi thứ hai, điểm trung bình cho cả lớp là D! Không ai vui cả. Vì
    những sinh viên lười thậm chí còn lười hơn, còn những sinh viên chăm chỉ
    thì quyết định rằng họ cũng chỉ nên học in ít thôi.
    Đến bài thi thứ ba, điểm trung bình là F. Mức điểm không hề tăng lên, mà
    còn nổ ra các cuộc cãi vã, nghi ngờ, buộc tội nhau. Mọi người đều khó chịu
    và tức giận, tất cả mọi người không ai còn muốn học để người khác có lợi.
    Bài cuối cùng, tất cả đều rớt, khiến ai cũng sững sốt, ngỡ ngàng…
    Giáo sư đã nói với họ rằng:
  • Thông qua kết quả những bài kiểm tra thì các bạn có thể dễ dàng thấy
    được rằng, kiểu xã hội công bằng mà các bạn đang mong muốn rất khó thành
    hiện thực, vì dù ý tưởng rất hấp dẫn, nhưng khi đưa vào thực hành thì chẳng
    ai có động lực muốn làm việc nữa.”
    Cuối cùng ông kết luận:
  • Bạn không thể làm người nghèo giàu lên bằng cách khiến người giàu
    nghèo đi.
  • Người không làm gì mà vẫn được hưởng, trong khi người phải làm thì
    lại không được hưởng đáng với công sức bỏ ra.
  • Chính phủ cho free ai cái gì, thì phải lấy thứ đó từ người khác.
  • Khi một nửa nhân loại thấy rằng họ không cần làm gì vì sẽ có người
    khác làm cho, còn một nửa kia thì nghĩ rằng họ có làm kiệt xác cũng chẳng
    ích gì vì sẽ bị kẻ khác chiếm mất. Thì đó chính là khởi đầu cho sự kết thúc
    của mọi xã hội!
    ST.
    Chú thích: Hệ thống điểm từ A (cao nhất) đến F (thấp nhất)

CON ĐƯỜNG TRUNG ĐẠO (Bình an, tĩnh lặng)


Đó là con đường ngắn nhất và thẳng nhất. Bạn đến và tranh luận với tôi
về Phật Pháp, nhưng tôi sẽ không tham gia đâu. Thay vì tranh luận lại, tôi
chỉ nói lên một số suy nghĩ để bạn xem xét. Hãy hiểu lời Đức Phật dạy: buông
bỏ tất cả. Buông bỏ với chánh niệm và cái biết. Không có chánh niệm và cái
biết, buông bỏ như thế cũng chẳng khác gì với sự buông bỏ của trâu bò.
Không để tâm mình vào đó thì sự buông bỏ ấy là không đúng. Bạn buông
bỏ bởi vì bạn đã hiểu được cái thực tại chế định, cái quy ước do con người
đặt ra. Đó mới là không dính mắc.
Đức Phật dạy, trong giai đoạn đầu thực hành pháp, bạn phải cố gắng rất
nhiều, phát triển mọi phẩm chất tâm một cách kỹ lưỡng và phải gắn bó thật
nhiều. Gắn bó với Phật. Gắn bó với Pháp. Gắn bó với Tăng. Gắn bó một cách
sâu sắc và vững chắc. Đó là những gì Đức Phật dạy. Gắn bó một cách chân
thành, chặt chẽ, kiên trì và nhẫn nại.
Trong quá trình đi tìm kiếm chân lý, tôi đã thử hầu hết mọi cách thức
quán chiếu. Tôi hy sinh cuộc đời mình vì Pháp, bởi vì tôi có lòng tin vào sự
giác ngộ và vào con đường đi đến đó. Những điều này thực sự tồn tại, như
Đức Phật đã từng nói, chúng có thật. Nhưng để chứng nghiệm được điều đó
cần phải có sự thực hành, thực hành đúng. Bạn phải cố gắng hết khả năng
của mình. Phải có nghị lực và dũng cảm để tu tập, để suy xét và để chuyển
hóa triệt để. Phải có đủ dũng cảm để thực sự làm những việc cần làm. Và
bạn làm như thế nào? Huấn luyện tâm mình.
Các suy nghĩ trong đầu bảo rằng chúng ta phải đi theo hướng này, nhưng
Đức Phật bảo chúng ta phải đi hướng khác. Tại sao cần phải huấn luyện tâm?
Bởi vì tâm mình vốn bị chìm ngập và che phủ bởi phiền não. Một cái tâm
chưa được chuyển hóa nhờ tu tập là như thế. Nó không đáng tin cậy tý nào,
vì vậy đừng có tin nó. Nó chưa phải là trong sáng và thánh thiện. Làm sao
chúng ta có thể tin một cái tâm không thanh tịnh và thiếu sáng suốt?
Vì vậy, Đức Phật dạy chúng ta chớ có đặt lòng tin ở một cái tâm phiền
não và ô nhiễm.
Lúc ban đầu, tâm chỉ là tay sai của phiền não, nhưng nếu chúng đi cùng
với nhau một thời gian dài, tâm sẽ tự chuyển hóa để trở thành chính phiền
não. Chính vì thế Đức Phật dạy chúng ta chớ có tin cái tâm mình.
Nếu nhìn kỹ vào giới luật xuất gia, chúng ta sẽ thấy rằng tất cả là để huấn
luyện tâm mình. Và bất cứ khi nào huấn luyện tâm, chúng ta đều cảm thấy
bức bối và khó chịu. Khi vừa cảm thấy bức xúc, khó chịu, chúng ta đã bắt
đầu kêu ca: “Này ông bạn, thực hành thế này khó quá! Không làm nổi”.
Nhưng Đức Phật không nghĩ như thế. Ngài cho rằng khi sự tu tập làm chúng
ta cảm thấy bức bối và khó chịu, điều đó có nghĩa là chúng ta đang thực
hành đúng. Nhưng chúng ta thường không chịu nghĩ như thế. Chúng ta nghĩ
rằng đó là dấu hiệu cho thấy có cái gì đó sai. Cái hiểu sai lầm này là cái làm
cho sự thực hành của chúng ta trở thành khó khăn đến vậy. Lúc đầu, chúng
ta cảm thấy bức bối, khó chịu, vì vậy chúng ta nghĩ mình thực hành sai. Tất
cả mọi người đều muốn cảm thấy dễ chịu, nhưng họ lại ít quan tâm đến việc
nó đúng hay sai. Khi chúng ta đi ngược lại ý muốn của phiền não và thách
thức ái dục, thì tất nhiên chúng ta phải cảm thấy khổ sở. Chúng ta cảm thấy
bức bối, khó chịu, bực mình và rồi bỏ cuộc. Chúng ta nghĩ mình đã đi sai
đường. Tuy nhiên, Đức Phật nói mình đang đi đúng. Chúng ta đang đối mặt
với phiền não của mình, và nó chính là cái đang cảm thấy bức xúc và khó
chịu. Nhưng chúng ta thì lại cứ nghĩ mình bức xúc, mình khó chịu. Đức Phật
dạy đó chính là phiền não đang bị quậy tung lên và khó chịu. Nó y như vậy
đối với tất cả mọi người.
Đó là lý do việc thực hành pháp đòi hỏi rất cao. Mọi người thường không
chịu xem xét mọi việc một cách rõ ràng. Thông thường, họ hay đi chệch sang
một trong hai hướng là đắm chìm dục lạc hoặc tự hành xác mình. Họ mắc
kẹt trong hai cực đoan này. Một mặt họ muốn chiều theo mọi đòi hỏi hưởng
thụ của tâm mình. Thích cái gì là làm cái ấy. Họ thích ngồi tiện nghi và thoải
mái. Họ thích nằm ườn và duỗi dài một cách lười biếng. Bất cứ cái gì họ làm,
họ cũng đều tìm cách làm sao cho được thoải mái. Đó là sự đắm chìm trong
hưởng thụ dục lạc: bám víu vào cảm giác dễ chịu. Đắm chìm như vậy thì
làm sao tiến bộ được trong pháp hành? Khi không chìm đắm trong sự hưởng
thụ dục lạc và cảm giác dễ chịu, chúng ta cảm thấy bứt rứt không yên. Chúng
ta thất vọng, tức giận và phát khổ phát sở vì điều đó. Đó là rơi khỏi con
đường giữa để sang cực đoan tự hành xác mình. Đó không phải là con đường
của các bậc thánh an tịnh, không phải con đường của những người bình an.
Đức Phật cảnh báo chúng ta đừng để rơi vào một trong hai cực đoan đắm
chìm hưởng thụ và tự hành xác như vậy. Khi có cảm giác dễ chịu, hãy hay
biết nó với chánh niệm. Khi có tâm sân, ác ý, bất an, hãy hiểu rằng bạn không
còn đi theo con đường của Đức Phật nữa. Đó không phải là con đường của
người đi tìm chân lý, nó là con đường của người đời. Một nhà sư bình an
không đi xuống con đường ấy. Họ đi thẳng con đường giữa, giữa một bên
là hưởng thụ dục lạc và một bên là tự hành xác. Đó là sự thực hành đúng.
Nếu bạn muốn tu tập trong cuộc đời xuất gia, bạn phải đi theo con đường
trung đạo, không để hạnh phúc hay đau khổ làm động tâm mình. Hãy đặt
chúng xuống. Nhưng nó cảm giác như là chúng đang đá bạn lộn qua lộn lại.
Đầu tiên nó đá ta từ bên này, “Ái chà!”, rồi nó lại đá tiếp từ bên kia, “Ối
giời!”. Chúng ta thấy mình như cái mõ gỗ, bị đánh chao qua chao lại từ bên
này qua bên kia. Trung đạo là buông bỏ cả hạnh phúc lẫn đau khổ,và cách
thực hành đúng là thực hành theo con đường giữa. Khi sự khao khát hạnh
phúc đập ta và chúng ta không làm nó thỏa mãn, chúng ta sẽ cảm thấy đau
đớn. Đi theo con đường trung đạo của Đức Phật rất gian khổ và đầy thử
thách. Chỉ có hai cực đoan tốt và xấu đó mà thôi. Nếu ta tin vào những gì
chúng nói, chúng ta sẽ phải làm theo mệnh lệnh của chúng. Nếu ta tức giận
một ai đó, ngay lập tức chúng ta đi tìm một cây gậy để đập người ta. Không
chút nhẫn nại. Khi yêu một ai đó, chúng ta muốn chăm sóc cô ấy/anh ấy từ
đầu đến chân. Tôi nói có đúng không? Hai thái cực ấy hoàn toàn trượt qua
trung đạo. Đó không phải là điều Đức Phật dạy. Lời dạy của Ngài là dần dần
buông bỏ những thứ đó xuống. Cách thực hành của Ngài là con đường thoát
ra khỏi luân hồi, không còn tái sanh nữa – một con đường vượt ra khỏi sự
trở thành, sanh hữu, vượt ra ngoài hạnh phúc và đau khổ, tốt và xấu.
Những người khao khát sinh tồn thường mù quáng, không thể nhìn thấy
trung đạo. Họ rơi khỏi trung đạo về phía hưởng thụ và rồi lại trượt qua trung
đạo sang phía bất an và bất toại nguyện. Họ liên tục bỏ qua điểm giữa. Nơi
chốn thiêng liêng ấy vô hình đối với họ khi họ cứ lộn qua lộn lại như vậy.
Họ không trụ lại ở nơi không có sanh hữu và tái sanh. Họ không thích nó, vì
vậy họ không ở lại. Hoặc là họ đi xuống khỏi nhà để bị chó cắn hay bay lên
cao để bị kên kên mổ đầu. Đó là sinh hữu. Con người mù quáng không thấy
được cái vượt ra khỏi sự sinh tồn, không còn tái sinh. Tâm con người bị che
mờ, vì vậy thường xuyên bỏ qua nó. Con đường trung đạo mà Đức Phật đã
đi.