BỎ NÓ XUỐNG


Một hôm, vị thiền sư và người đệ tử của ông ngồi nói chuyện cùng nhau.
Người đệ tử này nói:

  • “Thưa thầy! Khoảng thời gian này, con cảm thấy cuộc sống vô cùng
    thống khổ, vô vị. Thực sự là khiến con phải phiền não.”
    Vị thiền sư không nói gì mà dẫn người đệ tử của ông tới một mảnh đất
    trống rồi hỏi:
  • “Con hãy ngẩng đầu lên xem, con nhìn thấy gì nào?”
    Người đệ tử trả lời:
  • “Thưa thầy, con nhìn thấy bầu trời rộng lớn ạ!”
    Vị thiền sư lại nói:
  • “Bầu trời rất rộng lớn phải không? Nhưng ta lại có thể dùng một bàn tay
    mà che khuất được cả bầu trời đấy!”
    Người đệ tử nghe xong, tỏ vẻ không tin. Vị thiền sư liền dùng một bàn tay
    và che lên hai mắt của đệ tử rồi hỏi:
  • “Con bây giờ có còn trông thấy bầu trời nữa không?”
    Thiền sư lại nói tiếp:
  • “Trong cuộc sống, một chút thống khổ, một chút phiền não, một chút trở
    ngại cũng giống như bàn tay này. Chúng ta nhìn thì thấy nó rất nhỏ, nhưng
    nếu không bỏ nó xuống mà cứ đặt nó ở trước mắt mình, đặt nó ở trong lòng
    mình thì nó sẽ che khuất bầu trời quang đãng của chúng ta. Thế là, chúng
    ta sẽ bỏ lỡ mất ánh mặt trời, bỏ lỡ mất bầu trời trong xanh và những áng
    mây sắc màu đẹp đẽ.”
    Người đệ tử sau khi nghe xong đã hiểu rõ nguyên do nỗi thống khổ của
    mình.
  • Đau khổ hay vui vẻ đều là sự lựa chọn của chính bản thân mỗi người.
    Nếu như chúng ta cứ giữ những đau khổ ấy lại bên mình thì chỉ khiến khoảng
    không gian của chúng ta bị tối tăm và nhỏ hẹp đi mà thôi.
    ” Mưa rồi nắng, nắng mưa đời vẫn vậy
    Bởi lòng mình sóng dậy mới đau thương
    Nhìn vạn sự cuốn theo dòng xuôi chảy
    Kìa, Vô Ưu nở đẹp giữa vô thường!..
    Như Nhiên

LÀM CHỦ CHÍNH MÌNH


Những chồi non nảy lộc thành lá xanh, rồi lại đổi màu trước khi rơi rụng,
ánh sáng từng thời khắc cũng đổi thay và suy nghĩ cũng theo dòng chảy vô
thường miên viễn.
Kể từ khoảnh khắc chào đời, chúng ta liên tục già đi theo mỗi phút giây
nhịp thở. Và cũng giống như bất cứ ai, tôi không muốn già nhưng không có
lựa chọn nào khác – vạn pháp đều vô thường, chẳng có gì vĩnh viễn.
Đừng vấn vương quá khứ
Và vọng tưởng tương lai
Quá khứ đã qua rồi
Ngày mai còn chưa tới
Hãy an trú nơi đây,
Ngay phút giây hiện tại
Tâm hành giả an trụ
Tĩnh lặng và tự do
Tinh tấn ngay lúc này
Đợi ngày mai quá muộn
Khi vô thường ập đến
Làm sao tránh được đây?
Bạn có biết khi ngồi đọc những dòng này, thế giới xung quanh ta đang
liên tục đổi thay biến dịch?
Những chồi non nảy lộc thành lá xanh, rồi lại đổi màu trước khi rơi rụng,
ánh sáng từng thời khắc cũng đổi thay và suy nghĩ cũng theo dòng chảy vô
thường miên viễn.
Kể từ khoảnh khắc chào đời, chúng ta liên tục già đi theo mỗi phút giây
nhịp thở. Và cũng giống như bất cứ ai, tôi không muốn già nhưng không có
lựa chọn nào khác – vạn pháp đều vô thường, chẳng có gì vĩnh viễn. Chẳng
có gì cứ nguyên xi như thế và mỗi người chúng ta cũng đang thay đổi.
Ví dụ như thuở bé chúng ta nhút nhát rụt rè nhưng không có nghĩa tính
cách chúng ta sẽ mãi như vậy.
Tôi của ngày hôm nay không còn là “tôi” của ngày hôm qua và cũng
không phải là “tôi” khi còn nhỏ, nhưng ngược lại, tôi cũng không phải là
một người khác. Chúng ta vẫn sẽ là chính mình, một người luôn phát triển,
trưởng thành và thay đổi trong từng phút giây, đặc biệt là khi ta cho phép
mình lớn lên và thay đổi.
Khi cho phép mình thoát khỏi những giới hạn và lo lắng về thời gian, bạn
sẽ trải nghiệm sự giải phóng đích thực. Và tôi biết đó là một vấn đề không
nhỏ đối với những người luôn vội vã, luôn cảm thấy mỗi ngày đều quá ngắn.
Chúng ta mất quá nhiều thời gian để lo lắng về những việc đã hoặc chưa
làm trong cuộc đời mình và quên đi việc tận hưởng trải nghiệm đang diễn
ra trong hiện tại; chúng ta rượt đuổi, lo nghĩ để đạt được mục tiêu này, ước
muốn nọ, lúc nào cũng đẩy mình tới những cái đích mới mà không hề nhìn
lại xem mình đang ở đâu, ngay chính lúc này?
Không để ý đến thời gian nghe có vẻ như một sự lười nhác. Tất nhiên,
chúng ta vẫn cần nghĩ đến tương lai để có sự chuẩn bị hợp lý. Thông điệp
tôi muốn gửi đến các bạn là hãy biết từ bỏ những điều phù phiếm thường
chiếm hết thời gian quý báu… Khi không có cả thời gian để ăn sáng hoặc ăn
trưa thì cách sử dụng thời gian của bạn dường như không còn khôn ngoan
nữa. Hãy kiểm tra xem mình có đang hoàn toàn tỉnh thức hay vẫn đang mải
lo cho điều đã xảy ra từ hôm trước hoặc có thể xảy tới vào ngày mai?
Việc giải phóng khỏi những giới hạn của thời gian sẽ giúp bạn trở lại với
hành động thiết thực. Hành động thực sự chứ không phải là nằm dài ra và
chẳng làm gì cả.
Bạn không chối bỏ cuộc sống mà chỉ từ bỏ những điều phù phiếm không
có nhiều lợi ích ý nghĩa.
Bạn có tự do để tìm kiếm những điều mình hứng thú, những điều bạn
thực sự muốn làm với cuộc đời của mình.
Bạn sẽ có động lực để làm việc chăm chỉ với năng lực sáng tạo mạnh mẽ
hơn. Trải nghiệm quá khứ chỉ là kinh nghiệm, chỉ hiện tại mới quan trọng vì
nó là nguồn gốc của tương lai. Để tương lai có hoa thơm quả ngọt thì điều
ta cần là quan tâm đến hiện tại. Ngày hôm nay là tiền đề cho ngày mai tươi
sáng hơn!
“Nếu ngày mai phải chết, ta vẫn còn tối nay để thấu hiểu một điều gì đó”
~ Ngạn ngữ Tây Tạng
Nếu biết nhìn tích cực vào vô thường, bạn sẽ nhận ra chẳng có gì trên thế
gian này là không thể !
Mọi thứ đều đổi thay, từ khoảnh khắc trước đến khoảnh khắc sau, chẳng
có điều gì cũng như không có ai là một bản thể cố định bất biến. Tính vô
thường làm cho cuộc sống thú vị nhưng cũng thách thức hơn. Điều đó có
nghĩa chúng ta hoàn toàn quyết định hướng đi và hành động để có cuộc
sống mới đầy ý nghĩa.
Chúng ta làm chủ cuộc đời, có quyền thay đổi cũng như trách nhiệm với
số phận và hoàn cảnh của mình. Với nhận thức đó, bạn sẽ thấy cuộc sống
hiển lộ dưới muôn vàn màu sắc, tràn đầy cơ hội của hạnh phúc và trải
nghiệm. Bạn có thể loại bỏ những hỗn loạn tạp niệm, tạo cho mình một
chương mới trong trang sách cuộc đời:
“Thấy nơi một hạt cát, cả thế giới Hằng sa.
Bên trong một bông hoa, cả thiên đường Tam giới
Nơi lòng tay bé nhỏ, ta trì giữ Vô biên
Thời khắc ngắn ngủi qua, là Trường tồn miên viễn
~ William Blake, trích bài thơ “Auguries of Innocence”
Chấp nhận sự thay đổi
Tôn trọng chân lý vạn pháp vô thường sẽ giúp bạn có cái nhìn sâu sắc về
cuộc đời cũng như về mối tương duyên phụ thuộc lẫn nhau của muôn loài
hữu tình. Con người thường sợ hãi e dè những biến dịch đổi thay, nhưng
chúng ta không có lựa chọn nào khác. Chúng ta không thể bắt dòng sông
dừng chảy, đó chính lại là điều kỳ diệu ý nghĩa của cuộc đời!
Khi nhận ra mọi thứ đều có thể thay đổi, bạn sẽ thấy thoải mái hơn rồi
sau đó có thể điều chỉnh mình để thích nghi với thế giới.
Bạn vẫn yêu thích bạn bè và người thân nhưng sẽ không đòi hỏi họ phải
mãi như xưa, phải luôn đúng với quan điểm hoặc mong muốn của bạn.
Bạn cảm thấy mình sống động và nhạy bén hơn với những đổi thay,
nhưng bạn không phán xét truy đòi. Những cảm xúc tiêu cực như giận dữ
bắt đầu lùi lại khi bạn biết trân trọng từng khoảnh khắc thay vì phiền muộn
về những gì đã qua.
Bạn sẽ thấy mình không còn bám chấp khi hiểu ra bản chất vô thường
của mọi xúc tình. Ngay lúc này đây, bạn chưa thể chuyển hóa xúc tình nhưng
đã có thể bắt đầu kiểm soát lời nói, hành động.
Bạn sẽ không nói những lời nặng nề, thô tháo, sẽ không thấy mình còn là
tù nhân của xúc tình phiền não.
Như thế, bạn thầm biết không điều gì có thể khiến mình đau buồn hay
vui mừng thái quá. Mọi chuyện xảy đến tự nhiên với những cảm xúc chân
thật, có vui buồn nhưng được cân bằng một cách đầy tỉnh giác.
Bạn cũng hiểu dù tâm có chuyển biến tích cực nhưng chặng đường ngày
mai còn nhiều thử thách chông gai.
Bạn học cách buông bỏ gánh nặng lo âu để vượt qua thăng trầm cuộc đời,
trải nghiệm rằng mọi đau khổ buồn vui đều vô thường, đều sẽ qua đi nếu
mình biết chấp nhận và trân trọng chúng.
Trích ấn phẩm “Giác Ngộ Mỗi Ngày” – Gyalwang Drukpa

NỬA ĐỜI VỀ SAU


Con người đến độ tuổi nào đó, cần phải nghĩ thoáng một chút, yêu bản thân
nhiều hơn một chút, thường xuyên nuôi dưỡng một tâm hồn đẹp và một trái tim
trầm tĩnh, rộng lượng, đây có lẽ là cách sống tốt nhất nửa đời còn lại.
Nửa Đời Về Sau, Hãy Học Được Cách Trầm Tĩnh
Có đôi khi bị người khác hiểu lầm, đừng tranh luận, hãy lựa chọn giữ im lặng.
Trong cuộc sống, có rất nhiều chuyện đúng sai khó có thể nói rõ ràng, thậm chí
căn bản là không có hoàn toàn đúng hay hoàn toàn sai. Cho nên, nếu không
muốn nói, thì đừng nói. Khi mà có nói nhiều cũng vô ích, có lẽ im lặng là lời giải
thích tốt nhất.
Nửa Đời Về Sau, Hãy Trở Nên Bình Thản
Con người đến độ tuổi nào đó, tự nhiên không còn thích những gì ồn ào náo
nhiệt, tâm thái bình thản giúp cho cơ thể khỏe mạnh, kéo dài tuổi thọ. Mặc kệ là
đời sống vật chất dư dả hay bần cùng, chỉ cần nội tâm bình thản, chính là sống
một cuộc đời hạnh phúc.
Nửa Đời Về Sau, Hãy Học Cách Cúi Mình
Bạn bất đồng ý kiến với với con cái, nói chuyện mâu thuẫn với bạn bè, những
điều này cũng không sao cả. Nghĩ thoáng một chút, chấp nhận buông bỏ, cho dù
là cúi người xuống nói lời xin lỗi thì có sao? Lúc này bạn cũng có thể về lau nhà,
lấy ra một đống giẻ lau, cúi người lau sạch sàn nhà trước mặt mình. Trong lúc
lao động, bạn sẽ nhận ra tâm trạng và suy nghĩ của mình dần lắng xuống.
Nửa Đời Về Sau, Hãy Đừng Cảm Thấy Hối Hận
Cuộc đời là một con đường dài với vô số ngã rẽ và ta luôn phải lựa chọn
không ngừng. Nhưng cuộc đời không có cơ hội nào lặp lại, lựa chọn rồi thì đừng
hối hận, cũng đừng nói câu muốn làm lại từ đầu… Mỗi lựa chọn đưa ra không có
thực sự tốt hay thực sự tồi, chỉ cần biết cuộc sống là tác phẩm độc nhất vô nhị
của chúng ta thì sẽ không phải hối tiếc nếu ngày đó mình không làm như vậy.
Nửa Đời Về Sau, Hãy Tiếp Tục Học Tập
Đọc sách xem báo, thư pháp hội họa, ca hát khiêu vũ,… đều là một trong
những thứ chúng ta nên tiếp tục học! Mang theo bên mình một chiếc máy nghe
nhạc, dù là buổi sáng ở nhà hay ra ngoài tập thể dục, luyện khí công vừa nghe
nhạc vừa làm việc khác. Như vậy có thể đem đến cho cuộc sống rất nhiều niềm
vui, khiến cho tâm tình khoan khoái dễ chịu.
Nửa Đời Về Sau, Hãy Giữ Gìn Sự Đơn Thuần
Suy nghĩ quá nhiều, ngược lại càng làm cuộc sống thêm phức tạp, “đơn
thuần” thật ra chính là một ân huệ mà trời cao ban cho chúng ta. Sống đơn thuần
ở hiện tại, đơn thuần cảm nhận mùi thơm của đồ ăn, đơn thuần nhận ra niềm
vui của vận động, đơn thuần cùng bạn bè nói chuyện trên trời dưới đất. Đừng
suy nghĩ quá nhiều, cuộc sống thật ra luôn cần những niềm vui đơn giản.
Nửa Đời Về Sau, Hãy Thỉnh Thoảng Buông Thả Bản Thân
Mỗi ngày ăn trái cây rau quả, thực phẩm lành mạnh, có phải là có lúc cũng
thèm thịt cá? Vậy thì cứ ăn đi! Thực phẩm lành mạnh có lợi cho cơ thể, nhưng
thỉnh thoảng cũng nên buông thả bản thân một chút. Cuộc đời không nên gò ép
bản thân mình quá, ngẫu nhiên phóng túng thì càng bình dị, gần gũi.
Nữa Đời Về Sau, Hãy Luôn Ăn Mặc Đẹp
Yêu cái đẹp nên là điều mà chúng ta theo đuổi cả đời, tuyệt đối đừng vì suy
nghĩ mình lớn tuổi mà không muốn trưng diện nữa. Hãy nhân lúc lưng còn
thẳng, chân còn khỏe, hãy mặc thật nhiều bộ đồ xinh đẹp, đến những nơi đẹp đẽ
nhất, chụp những tấm hình rực rỡ nhất!
Nửa Đời Về Sau, Đôi Lúc Hãy Ngờ Nghệch Một Chút
Có những chuyện, cần hờ hững thì hờ hững, điều gì không làm rõ được thì
không cần làm rõ, người nào cần lướt qua thì cứ lướt qua. Nếu như chỉ biết nhớ
không biết quên, chỉ biết tính toán mà không biết cho qua, chỉ biết khôn khéo
mà lại không biết vụng về… sẽ chỉ làm cuộc sống của chúng ta luôn nặng nề,
phiền não.
Nửa Đời Về Sau, Hãy Thường Xuyên Chúc Phúc Cho Người Khác
Chúng ta đối đãi với người khác thế nào, họ cũng sẽ đối đãi với ta như vậy.
Cho nên, hãy thường xuyên khen ngợi bạn bè, con cháu của mình, thậm chí cả
người xa lạ cũng đừng tiếc một lời chúc phúc! Thời điểm bạn làm cho người
khác vui vẻ, bạn sẽ nhận ra rằng mình còn được nhân đôi niềm vui. Sống ở hiện
tại, tận hưởng cuộc sống ở hiện tại, đó chính là phương thức sống tốt đẹp nhất!
Tuệ Tâm
Theo Sound of Hope

MỘT NĂM CHỈ CÓ 3 MÙA


Một lần, học trò của Khổng Tử tiếp khách. Vị khách hỏi:
“Mỗi năm có bao nhiêu mùa?”
Người học trò nghĩ thầm: “Câu này mà cũng phải hỏi!”, nhưng
vẫn trả lời:
“Dạ, một năm có 4 mùa là xuân, hạ, thu, đông”.
Vị khách lắc đầu và nói:
“Chỉ có ba mùa”.
“Một năm có 4 mùa, sao ông lại không biết điều này chứ?”,
người học trò tỏ ra thiếu kiên nhẫn.
“Một năm có 3 mùa, cậu vốn là học trò của Khổng Tử mà cũng
không biết điều này sao?”, vị khách vừa nói, vừa cười nhạo.
Hai người tranh luận qua lại đến đỏ mặt tía tai, trong tâm vô
cùng khó chịu. Cuối cùng họ quyết định đặt cược.
Nếu là 4 mùa thì vị khách sẽ lạy cậu học trò của Khổng Tử 3 cái.
Nếu là 3 mùa thì cậu học trò sẽ phải lạy vị khách 3 cái.
Người học trò đắc ý nghĩ:
“Ông ta là một kẻ ngốc, mình sẽ chiến thắng lần này”.
Lúc này Khổng Tử từ trong nhà đi ra, cậu học trò liền tiến đến
hỏi:
“Thưa thầy, người này nói một năm có 3 mùa, xin thầy phân xử.
Vậy một năm có mấy mùa ạ?”
Khổng Tử liếc nhìn vị khách và nói:
“Một năm có 3 mùa”.
Vị khách tỏ ra vô cùng đắc ý nói:
“Dập đầu, mau dập đầu đi! Mau lạy ta 3 cái đi”.
Không còn cách nào khác, vì giữ thể diện cho thầy, cậu buộc phải
lạy vị khách 3 cái.
Sau khi vị khách rời đi, cậu học trò không thể chờ đợi thêm nữa,
ấm ức hỏi Khổng Tử:
“Thưa thầy, một năm rõ ràng có 4 mùa, sao thầy lại nói là có 3
mùa ạ?”.
Khổng Tử nói:
“Trò không nhìn thấy người lúc nãy toàn thân đều màu xanh
sao? Đó là một con châu chấu. Châu chấu sinh vào mùa xuân sống
đến mùa thu thì chết. Người này chưa bao giờ nhìn thấy mùa đông.
Do vậy, trong nhận thức của anh ta chỉ có 3 mùa”.
“Trò nói 3 mùa thì anh ta rất hài lòng. Nếu trò nói 4 mùa thì sẽ
phải tranh luận đến tối, trò muốn như vậy không?”
Cậu học trò nghe xong liền bừng tỉnh. Trước đây cậu gặp người
không nói lý thì rất tức giận, nhưng từ đó về sau, cậu không hành
động như vậy nữa. Cậu đã nhận được bài học rằng, ai cũng có lý
lẽ của riêng mình, đôi khi tranh luận cũng chẳng đi đến đâu, bởi
góc độ nhìn nhận vốn khác nhau. Giận dữ khi ấy, thật là vô lý và
vô nghĩa.
LỜI BÀN
Cũng như cậu học trò trong câu chuyện, có lẽ nhiều khi chúng
ta cho rằng chuyện thật hiển nhiên, sao người kia lại không chịu
hiểu và cảm thấy thật bực mình. Tuy nhiên, cuộc sống không chỉ
có hai màu đen và trắng, đúng sai cũng không phải điều tuyệt đối.
Hãy luôn giữ trái tim và tâm trí rộng mở để chấp nhận những điều
khác biệt, bởi chúng ta không nhất định là phải giống nhau. Cãi
nhau đến cùng thì ai cũng làm được, nhưng có mấy ai có thể nhẫn
được, có thể buông bỏ cái tôi, buông bỏ tự ngã, đặt mình vào hoàn
cảnh của người khác mà cảm thông cho người ta?
Khổng Tử thấu tỏ sự đời, kiến thức uyên thâm, vừa nhìn đã biết
người kia vốn là châu chấu, lại biết châu chấu chỉ sống 3 mùa. Ông
cũng có thể nhún mình, cho “người đúng, ta sai”, chuyện cam go
chẳng mấy chốc mà được giải quyết ổn thỏa. Bởi vậy, càng là bậc
cao nhân, lại càng không nổi nóng, cũng chẳng ham tranh luận
đúng sai. Họ đã hiểu ra cái lý rằng mỗi người có thế giới quan,
nhân sinh quan và giá trị quan khác nhau, không thể gượng ép
phải đồng quan điểm. Một khi đã hiểu ra cái lẽ này rồi, bỗng thấy
những lý do để bực mình, cáu giận bỗng chốc tan biến, tâm trí thản
đãng, chẳng mảy may giận hờn.
LỜI KẾT
Khi để cơn tức giận điều khiển, cuộc sống của bạn sẽ trở nên
ngột ngạt, căng thẳng. Bệnh tật cũng từ đó mà ra. Cuộc sống hạnh
phúc hay đau khổ không liên quan đến địa vị hay sự giàu có, mà
chính là từ tâm bạn mà thôi. Sống trong biệt thự mà tâm trí bị sự
tức giận bao phủ thì không khác gì sống trong địa ngục. Ngược lại,
mặc dù phải ở dưới mái nhà tranh nhưng trái tim luôn ấm áp thì
nơi đó chính là thiên đường.
Hãy để bản thân làm chủ cảm xúc và trái tim mình. Với những
điều tiêu cực tác động đến bạn, mắt có nhìn mà như không thấy,
tai có nghe mà như không hay. Giữ cho mình một tâm thái bình
thản, bao dung, yêu thương, bạn sẽ dễ dàng thiện giải được những
mâu thuẫn với người khác. Kiểm soát được bản thân sẽ giúp bạn
ứng phó được tốt với các tình huống bất ngờ phát sinh trong cuộc
sống. Ngược lại, sẽ khiến tâm trạng dao động theo sự việc, động
mãi không yên. “Hòa khí sinh tài vận”, con người chỉ cần có tính
khí an hòa thì mọi việc đều thông suốt.

TÁM ĐIỀU LÀM NÊN PHÚC ĐỨC, PHÚ QUÝ


Thành công trong cuộc sống không phải là một chuyện ngẫu nhiên.
Những người thành công nhất luôn giữ cho mình những tiêu chuẩn trui rèn
thói quen, tính cách… Theo tác giả, sự thành công đến từ sự nỗ lực đề cao
tâm tính, làm người phải giữ được 8 phẩm đức dưới đây thì phú quý trong
đời tự nhiên sẽ đến.
Nghĩa là có 8 điều cần phải thực hiện:

  1. ĐỨC ĐẾN TỪ LỜI NÓI TỐT, TỪ CỬA MIỆNG
    Lời thẳng thắn có thể nói vòng vo một chút. Những lời nói lạnh lùng: Có
    thể thêm nhiệt rồi mới nói.
    Lời nói không phải là gió bay. “Thiện ý một câu ấm ba đông, lời ác lạnh
    người sáu tháng ròng”. Lời nói không nên giảo hoạt, cũng đừng quá lạnh
    lùng. Suy từ mình muốn nghe gì mà nói với người như vậy. Đấy gọi là chân
    thành tự đáy lòng.
  2. ĐỨC XUẤT PHÁT TỪ LÒNG BÀN TAY
    Vỗ tay khen ngợi người khác: Khen ngợi người khác, phải học vỗ tay. Vui
    vẻ vì người khác là trách nhiệm của mỗi người. Người không biết vỗ tay, đời
    người quá hạn hẹp.
    Khích lệ người khác một chút có thể mang tới cho họ nhiều sức mạnh
    hơn bạn tưởng. Nó thể hiện tấm lòng rộng rãi, tâm tình hào sảng. Không thể
    tán thưởng người khác nhiều phần là do tâm đố kỵ, lòng dạ hẹp hòi. Lấy tâm
    rộng rãi mà đối với người thì không thiệt gì cho mình mà lại được rất nhiều
    thiện cảm.
  3. ĐỨC ĐẾN TỪ GIỮ THỂ DIỆN
    Không nể mặt là sự vô lễ lớn nhất. Nhìn thấu đừng vạch trần, thể diện
    không bị mất.
    Nên giữ thể diện cho người khác như là mình muốn giữ thể diện cho
    mình. Cái đó là sự tinh tế, thấu hiểu, khiêm nhường. Thể diện là điều tối
    quan trọng đối với một con người. Không thể giữ thể diện cho đối phương
    thì chắc chắn sẽ làm tổn thương người, mà mình cũng chỉ nhận được oán
    thù mà thôi.
  4. ĐỨC TỪ SỰ TIN TƯỞNG, SỰ TÍN NHIỆM
    Người bẩm sinh đa nghi không thể có bạn bè thật lòng. Được người khác
    tin tưởng là một loại hạnh phúc. Nghi người không kết giao, kết giao thì
    không nghi.
    Thực ra người thành công được hay không phần lớn là ở chỗ có thể tin
    tưởng người khác và làm cho người khác tin tưởng được mình hay không.
    Nếu có được lòng tin, thì cơ hội có thể đi xa hơn bạn nghĩ. Vì vậy, thay vì cố
    gắng giành lấy gì, chỉ cần giữ cho mình sự chân thành, chân thật, ắt sẽ có
    được lòng tin từ người khác.
  5. ĐỨC TỪ LỄ NGHĨA, PHÉP TẮC
    Nhã nhặn lễ phép, mới có thể lan tỏa sức hấp dẫn. Khiêm nhường, hiểu
    phép tắc là một đức tính quý báu của đời người. Nhiều lễ nghi không ai trách.
    Đưa lễ đưa tận nơi.
    Người biết phép tắc lễ nghi là người hiểu đạo. Người hiểu đạo là người
    biết sống có trước sau, phải trái. Là người đáng trọng và đáng tin. Người
    như thế không thể không thành tựu.
  6. ĐỨC ĐẾN TỪ SỰ KHIÊM TỐN
    Người lộ rõ hết bản tính đi đâu cũng có kẻ thù rình rập. Có nghĩa là người
    hay khoe khoang. Tuyệt đối không lộ rõ hết bản tính. Tức là không khoe
    khoang. Buông bỏ khả năng, hạ thấp chính mình.
    Trước mặt người khác không ngông cuồng, sau lưng người khác không
    đắc ý, làm người nên điềm đạm.
    Ghi Chú: Khiêm tốn không có nghĩa là khúm núm, rụt rè làm mất thể diện con
    người.
  7. ĐỨC ĐẾN TỪ SỰ HIỂU BIẾT NGƯỜI KHÁC VÀ NGƯỜI KHÁC HIỂU
    MÌNH
    Mọi người đều khao khát sự thừa nhận của người khác. Lý giải – thấu
    hiểu, chính là cho người khác phương tiện.
    Sức mạnh của sự thấu hiểu vượt xa hơn những gì Bạn có thể hình dung.
    Làm người thực ra khó nhất là hiểu được người khác. Vì người chứ không
    vì mình. Thấu hiểu khiến Bạn có lòng bao dung, có sự chia sẻ, đồng cảm,
    tha thứ. Không thể hiểu người thực ra chính là khép lại cánh cửa đi vào tâm
    hồn người khác và như thế, Bạn sẽ không có gì cả.
  8. ĐỨC TỪ SỰ TỰ TRỌNG, TÔN TRỌNG KẺ KHÁC
    Đặt sự tự trọng của người khác lên vị trí số một. Cố gắng làm người khác
    cảm nhận được tôn nghiêm của họ. Cho kẻ yếu sự tôn trọng càng đáng quý
    hơn; đặt người khác ở trong lòng.
    Sống trong đời, điều quan trọng bâc nhất cần phải Tu dưỡng, ấy là tôn
    trọng người khác. Không làm được vậy thì không thể trách người không tôn
    trọng mình. Người biết tôn trọng người khác là người lịch thiệp, đáng tin.
    Không thể tôn trọng được người khác thì chính là thể hiện nhân cách kém
    cỏi.
    Vì vậy hãy tôn trọng từng người Bạn gặp trong đời, dù họ có giàu hay
    nghèo, đều không khác gì nhau cả.

BƯỚC VÀO CUỘC SỐNG MỚI…


( Sưu tầm )
Tên trộm nhìn cánh cửa chống trộm màu xanh đậm có kẹp tờ giấy quảng
cáo trước mặt, hắn rất tự tin mình sẽ mở được ổ khóa này trong vòng chưa
đầy mười giây. Quả nhiên, khi chỉ mới thầm đếm đến tám, hắn đã mở cửa
bước vào cứ như nhà mình…
Hắn thỏa mãn nhìn quanh phòng khách: đầy đủ đồ gia dụng, có cả những
thứ hàng nhập khẩu từ nước ngoài, có vẻ như gia đình này khá là giàu có,
chuyến này không phí công rồi.
Hắn khoái trá đi vào phòng ngủ, theo kinh nghiệm của hắn thì người ta
thường hay để những thứ quý giá ở đó.
“Con ơi, con về rồi đó à?”
Đột nhiên có tiếng phụ nữ phát ra từ trong phòng ngủ, sau đó, một bà cụ
run run bước ra ngoài, suýt chút nữa thì va phải hắn.
Hắn giật mình hoảng sợ, suy nghĩ đầu tiên đó là phải chuồn ngay. Nhưng
hắn đã bị bà cụ túm được, phải làm sao bây giờ?
Bà cụ sờ sờ mũi, miệng hắn, sau đó rất vui sướng nói:
“Đúng là con rồi, có phải là vì hôm nay nghỉ lễ nên con về thăm mẹ
không?”
Hắn giả vờ bình tĩnh, thì ra là một bà già mù, bà ta không nhìn thấy gì,
đúng là ông trời giúp hắn rồi. Hắn liếc qua tấm lịch trên tường, thảo nào,
hôm nay là Ngày của Mẹ, xem ra là bà ấy nhớ con trai lắm rồi.
Hắn dùng giọng mũi đáp: “Ừm… ừm”
“Con à, hai mẹ con ta nửa năm chẳng gặp được mấy lần, lần trước con
về nhà là vào dịp Tết ấy nhĩ.”
“Chẳng phải là do con bận hay sao.”
Hắn nhận ra là mình không cần phải giả giọng, bà cụ có vấn đề về tai nên
hoàn toàn không hề nhận ra giọng hắn.
Hắn hỏi:
“Sao mẹ không lấy tờ quảng cáo nhét ở cửa nhà mình, con còn tưởng là
mẹ… không có ở nhà.”
“Gần đây chân mẹ đau nên hai ngày nay không ra khỏi nhà.”
“Bệnh xương khớp sao ạ, người cao tuổi thường dễ bị bệnh, mẹ cần phải
đi lại hoạt động nhiều hơn. Tại sao mẹ không gọi cho con?”
“Mẹ gọi rồi, nhưng vừa mới bắt máy thì con nói là đang họp nên gác máy
luôn. Mẹ không trách con, mẹ biết là con bận, mẹ đoán hôm nay là Ngày của
Mẹ, hẳn là con về thăm mẹ phải không?”
Bỗng hắn nhìn thấy một sợi tóc bạc của bà cụ từ trên rơi xuống đất, trái
tim hắn có chút lay động, hắn nói:
“Mẹ ngồi xuống đi, con xoa bóp cho mẹ.”
Bà cụ ngồi xuống sô-pha, hắn vừa xoa bóp bắp chân cho bà cụ vừa nói:
“Động tác này gọi là thả lỏng gân”.
Bà cụ vốn đang u uất bỗng vui hẳn lên.
Có vẻ như bà đã cô đơn rất lâu rồi. Bà nói rất nhiều, nhiều nhất là về con
trai mình, hễ nói đến con trai là bà giống hệt như một cái bóng đèn cũ được
thắp sáng vậy.
Nhờ vậy hắn đã biết được tình trạng của con trai bà ấy, anh ta đi làm ở
thành phố, hiện đã là trưởng phòng, cả ngày bận rộn giống như một chiếc
xe chạy trên đường cao tốc vậy, rất khó dừng lại nghỉ ngơi.
Một lúc lâu sau, bà cụ vẫn còn đang nói, hắn cảm thấy hơi phiền, chuyện
gì đây chứ, đi trộm đồ, kết quả lại “trộm” trúng một bà mẹ.
Bà cụ lo lắng hỏi:
“Con phải quay về làm việc rồi sao?”
Hắn nói, trời sắp tối rồi. Nói xong, hắn nhớ ra là mắt bà cụ không nhìn
thấy, bèn nắm lấy tay bà:
“Mẹ thử giơ tay ra ngoài cửa sổ xem, trời về tối gió thu sẽ có cảm giác rét
đấy.”
Bà cụ không nỡ xa con:
“Khi nào thì con lại đến thăm mẹ?”
Hắn nói, khi nào có thời gian rồi sẽ đến.
Trước khi đi, hắn nhìn quanh căn nhà, hắn cũng không thể ra về tay trắng
được, hắn phải lấy được một thứ gì chứ, đó là quy tắc của kẻ trộm.
Lúc này thì chợt có người gõ cửa, hắn lo lắng liếc nhìn cánh cửa, bà cụ
nói hắn mở cửa xem thử là ai.
Hắn làm theo, nhìn qua mắt mèo trên cửa, hắn thấy người giao hàng nên
liền yên tâm nói vọng vào nhà:
“Mẹ ơi, giao hàng cho mẹ.”
Bà cụ nói hắn nhận giúp bà.
Người giao hàng đi rồi, hắn giúp bà cụ mở gói hàng ra, bên trong là một
món quà, một xấp phiếu mua hàng và một tờ giấy.
Hắn để xấp phiếu mua hàng sang một bên rồi đọc tờ giấy:
“Mẹ ơi, con thật sự bận quá, không thể về nhà đón lễ cùng mẹ được, con
có gửi cho mẹ một xấp phiếu mua hàng, mẹ muốn mua gì thì mua đó. Con
của mẹ.”
Hắn chợt giật mình, con trai của bà cụ gửi cho bà ấy một xấp phiếu mua
hàng, chứng tỏ bà cụ này không hề bị mù, vậy thì tại sao bà ấy lại…? Hắn
quay lại nhìn bà cụ bằng ánh mắt nghi ngờ.
Bà cụ như thể vừa làm chuyện gì có lỗi với hắn, nói:
“Xin lỗi, ta không cố ý lừa con đâu, ta thật sự quá buồn chán, rất muốn
có một người để trò chuyện, nếu ta không giả vờ bị mù thì sao cháu chịu ở
lại chứ? Cháu thấy rồi đấy…”
Nói xong, bà cụ nhét xấp phiếu mua hàng vào tay hắn rồi nói:
“Đây xem như là quà cảm ơn vì ngày hôm nay. Con ta bảo ta muốn mua
gì thì mua, nhưng mà ta không thiếu gì cả, chỉ thiếu người ở bên trò chuyện
thôi. Chàng trai trẻ, cảm ơn cháu, dù cháu là ai, ta chỉ biết là hôm nay cháu
đã cùng ta trải qua một buổi chiều rất vui vẻ.”
Tên trộm trả xấp phiếu lại cho bà cụ, hắn nhìn bà, nghĩ đến mẹ mình ở
quê, trong lòng cảm thấy rất rối ren, ngổn ngang cảm xúc.
Hẳn là mẹ cũng đang nhớ hắn, nếu biết bây giờ hắn là một tên trộm, chắc
là mẹ sẽ rất đau lòng.
Chỉ là, trước khi đi cũng phải lấy một thứ mới được chứ.
Lúc này, hắn nhìn thấy tờ giấy quảng cáo ở khe cửa, bèn đưa tay lấy rồi
tạm biệt bà cụ:
“Thưa bà, bà phải chăm sóc bản thân nhé, khi có thời gian cháu sẽ lại
đến trò chuyện cùng bà.”
Lần đầu tiên hắn cảm ơn cuộc gặp gỡ kỳ lạ trong lúc đi ăn trộm.
Lần đầu tiên hắn vui vẻ rời khỏi căn nhà mà không có thứ gì bị mất.
Lần đầu tiên hắn mang theo tờ giấy quảng cáo “tuyển dụng” bước vào
cuộc sống mới.

KHÔNG OÁN TRÁCH


Tại một thành phố của nước Mỹ, có một vị khách trung niên bắt taxi
đến sân bay. Sau khi lên xe, vị này phát hiện ra chiếc xe mà mình đang đi
không chỉ có vẻ ngoài bắt mắt mà bố trí trong xe cũng rất ngăn nắp, trang
nhã. Tài xế ăn mặc rất chỉnh tề, lịch sự. Khi xe vừa chạy, ông ấy liền nhiệt
tình hỏi hành khách xem độ ấm trong xe đã thích hợp chưa? Không lâu
sau, ông lại hỏi hành khách muốn nghe nhạc hay radio? Hành khách lựa
chọn nghe nhạc và một đoạn hành trình thoải mái của hai người bắt đầu.
Khi xe dừng trước một đèn đỏ, lái xe quay đầu lại và bảo cho vị khách
biết trên xe có tờ báo buổi sáng và tạp chí định kỳ. Ngoài ra, phía trước
còn có một tủ lạnh nhỏ, trong tủ lạnh có nước trái cây và cocacola, hành
khách có thể tự lấy dùng, nếu muốn uống cà phê, bên cạnh cũng có bình
thủy chứa cafe nóng.
Người tài xế mở lời:

  • “Tôi là một người dễ nói chuyện, nếu anh muốn nói chuyện phiếm
    thì tôi có thể nói cùng anh. Nếu anh muốn nghỉ ngơi hoặc ngắm phong
    cảnh, tôi sẽ yên lặng lái xe, không quấy rầy anh.”
    Sự phục vụ đặc biệt này khiến vị khách thực sự ngạc nhiên, anh không
    khỏi nhìn vị tài xế thắc mắc, khó hiểu. Vị khách cất lời hỏi:
  • “Từ bao giờ anh bắt đầu sự phục vụ này vậy?”
    Trầm mặc một lát, vị tài xế nói:
  • “Thực ra, khi mới bắt đầu, xe của tôi cũng không có cung cấp dịch vụ
    toàn diện như bây giờ. Tôi cũng chỉ giống những người khác, hay phàn
    nàn, thường xuyên càu nhàu khách, phàn nàn chính phủ bất tài, phàn
    nàn tình hình giao thông không tốt, phàn nàn xăng quá đắt đỏ, phàn nàn
    con cái không nghe lời, phàn nàn vợ không hiền thục… cuộc sống mỗi
    ngày quả thực là ảm đạm.
    Nhưng một lần, tôi vô tình nghe được một cuộc đàm thoại về cuộc
    sống trong một tiết mục quảng cáo. Đại ý là nếu bạn muốn thay đổi thế
    giới, thay đổi cuộc sống của bạn, đầu tiên hãy thay đổi chính mình.
  • Nếu bạn cảm thấy luôn không vừa lòng thì tất cả những chuyện phát
    sinh đều khiến bạn cảm thấy như gặp xui xẻo.
  • Trái lại nếu bạn cảm thấy hôm nay là một ngày may mắn, như vậy
    hôm nay mỗi người bạn gặp phải, đều có thể là quý nhân của bạn.
    Cho nên tôi tin rằng, nếu tôi muốn vui vẻ, phải thôi phàn nàn, phải
    thay đổi chính mình. Từ thời khắc đó, tôi quyết định sẽ đối xử tử tế với
    mỗi hành khách của mình.
    Năm thứ nhất, tôi sửa sang xe trong ngoài sạch sẽ, trang trí mới hoàn
    toàn. Tôi luôn nở nụ cười với mỗi hành khách, kết quả là thu nhập năm
    đó của tôi tăng lên gấp đôi.
    Năm thứ hai, tôi dùng lòng chân thành của mình để quan tâm chia sẻ
    niềm vui cũng như nỗi buồn của khách hàng. Đồng thời tôi cũng khoan
    dung và thăm hỏi khách hàng nhiều hơn. Thu nhập năm thứ hai của tôi
    tăng gấp đôi năm thứ nhất.
    Đến năm thứ ba, cũng chính là năm nay tôi đã biến chiếc xe của mình
    thành một chiếc xe “5 sao” độc nhất này. Ngoài thu nhập tăng lên, hiện
    tại khách hàng mà tôi chở phần lớn đều là khách quen.
    Đến nơi, tài xế xuống xe, ra phía sau giúp hành khách mở cửa, cũng
    đưa một tấm danh thiếp đẹp, nói:
    “Mong lần sau có thể tiếp tục phục vụ anh.”
    Việc làm ăn của anh tài xế không hề bị ảnh hưởng khi nền kinh tế trở
    nên đình trệ. Anh đã thay đổi, không chỉ sáng tạo ra một nguồn thu nhập
    tốt, mà còn tạo nên một cuộc sống bình yên như vậy.
    Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta thường gặp phải không ít người
    luôn mang trong lòng tâm oán trách. Họ oán trách cha mẹ không công
    bằng, oán trách công việc quá nhiều, oán trách bạn bè không hiểu mình,
    thậm chí trời mưa hay trời nắng cũng oán trách…
    Họ không biết được rằng, oán trách là một loại cảm xúc xấu nhất khiến
    mối quan hệ căng thẳng và mâu thuẫn trở nên kịch liệt hơn. Nó không
    chỉ khiến cho sức khỏe của chính bản thân người ấy xấu đi mà còn khiến
    người thân bạn bè dần dần xa lánh họ.
    Mục sư người Mỹ – Will Bowen đã viết trong cuốn “A Complaint Free
    World” (Thế giới không có lời phàn nàn) rằng :
  • “Những người phàn nàn quanh năm cuối cùng có thể bị cô lập và bị
    mọi người xung quanh xa lánh. Oán giận là một loại độc dược. Nó có thể
    làm giảm nhiệt huyết, phá hủy ý chí, hạ thấp địa vị, hủy hoại cả tâm và
    thân của con người. Cho nên, oán trách vận mệnh chi bằng hãy cải biến
    vận mệnh, oán trách cuộc sống chi bằng hãy cải thiện cuộc sống.”
    Sưu tầm.

CÁI GIẾNG NƯỚC


Một vị thiền sư đi ngao du thiên hạ, khi đến một vùng núi nọ thì bị ốm
nặng. Ông được một bà goá là chủ quán trà cứu và đưa về nhà chăm sóc.
Mặc dù không biết tung tích vị thiền sư, quán nghèo thưa thớt khách, không
có tiền nhưng người phụ nữ vẫn tận tình chăm sóc và cứu chữa cho ông.
Hơn 3 tháng ròng vị thiền sư mới bình phục. Cảm động ân tình của bà
chủ quán, vị thiền sư trước khi rời đi dành một tuần liền để đào một cái
giếng cạnh quán cho bà goá tiện dùng nước, không phải ra tận suối gánh
nữa.
Không ngờ, từ khi dùng nước giếng mà vị thiền sư đã đào để pha trà bán,
trà của bà goá có mùi thơm thật đặc biệt và vị của trà cũng rất ngon. Ai uống
một lần cũng phải quay lại. Tiếng lành đồn xa, quán trà của bà goá khách
đến đông nườm nượp. Người đàn bà goá trở nên giàu có từ đó.
Ít lâu sau, vị thiền sư có dịp ghé qua quán để thăm lại ân nhân của mình,
thấy cơ ngơi khang trang, vị thiền sư rất mừng cho bà goá. Khi hỏi về giếng
nước, bà goá than phiền với thiền sư:
“Giếng nước này tốt lắm, có điều nước cạn liên tục, vài ngày mới lại đầy
nên tôi chẳng bao giờ đủ để bán cho khách”.
Vị thiền sư nghe xong lắc đầu, nói:
“Không tốn kém gì cả, từ nguồn nước trời cho rồi kiếm ra nhiều tiền mà
bà vẫn không thấy hài lòng ư?”
Ông viết lên tường một câu:
“Trời đất bao la nhưng lòng tham của con người còn mênh mông hơn
thế!”
Rồi lẳng lặng quay đi, không bao giờ quay trở lại quán nữa. Giếng nước
từ ấy cũng cạn dần.
Chúng ta phần lớn giống như bà goá kia, không bao giờ hài lòng với cái
mình có mà thường đứng núi này trông núi nọ. Chúng ta thường hay so
sánh, hay mong ước viễn vông mà quên vui hưởng hiện tại của mình.
Của cải của thế giới thì hữu hạn và lòng tham con người thì như cái túi
không có đáy, cái túi không có đáy thì dù có đựng bao nhiêu vàng bạc của
quý cũng không thể nào đầy được. Nếu con người cứ gần gũi, luôn luôn
chạy lòng tham muốn thì cuối cùng sẽ chẳng được gì.
TỈNH THỨC

LỜI KINH TRONG LÒNG BÀN TAY

“Người bạn tốt nhất cho hôm nay và mãi mãi về sau chính là những ý
niệm thiện của chính mình, nó trở thành một nơi vững chãi cho con người
tựa vào để không bị vỡ nát ra giữa thế gian vô thường luôn biến động và
đầy bất trắc”.
Nỗi đau lớn nhất của con người chính là nỗi đau không thể nhìn thấy
được bằng mắt, nên thứ chữa lành tốt nhất cho con người không thể là
một điều gì đó hữu hình.
Cuộc hành trình cô độc nhất của con người là cuộc hành trình phía sau
cánh cửa tử, nên người bạn tốt nhất không thể là một ai đó ngoài kia.
Không phải là hữu hình, không thể là một ai đó ngoài kia, nên chỉ có
thể là một thứ gì đó ngay bên trong bản thân mình.
Nhưng chúng ta chỉ thực sự là điểm tựa cho chính mình khi bên trong
có được những suy nghĩ thiện đủ vững chắc để không bị những nghịch
cảnh nghịch duyên phá vỡ, tựa vào đó, làm bạn với chúng, để sống những
ngày thật ý nghĩa.
Có kẻ mất cả đời để tìm một người làm điểm tựa, cuối cùng nhận ra,
chính bản thân đã trở thành điểm tựa cho chính mình suốt chừng ấy năm
nhưng không biết.
Người bạn tốt nhất đưa chúng ta ra khỏi những ngày bế tắc là một suy
nghĩ tích cực; người bạn tốt nhất xóa hết những nỗi buồn trong lòng là
một nụ cười vui; người bạn tốt nhất chữa lành những vết thương trong
lòng là sự tha thứ; người bạn tốt nhất tháo gỡ được hết những oán hận
trong cuộc là tâm niệm từ bi.
Chỉ với một suy nghĩ tích cực bé nhỏ, con người đã có được một thứ
đủ khả năng lấp đầy khoảng trống mênh mông mà cuộc sống đã lấy mất
đi của họ.
Cho nên, thay vì oán trách cuộc sống, chúng ta quay về lại để tự làm
một người bạn và tự làm một điểm tựa vững chãi cho chính mình.
Khi biết cách tựa vào từng suy nghĩ thiện của chính mình, chúng ta
đang tự tạo được cho mình một cuộc sống có thể bình yên cả đời.
Với những ai biết quay về lại với bản thân, họ sẽ tìm thấy dưới đáy
lòng mình thật nhiều những hạt giống bình yên.
Người ngày mới an.
Vô Thường
Om Mani Padme Hum

  • Thưa thầy, thầy có nhận ra em không? Em là học sinh của thầy
    đây.
  • Ừ, thầy nhớ là dạy em hồi lớp ba. Bây giờ em làm gì rồi?
  • Em cũng đi dạy học. Chính thầy có ảnh hưởng sâu sắc đến em,
    nên em cũng muốn đi dạy những em nhỏ.
  • Vậy sao? Cho phép tôi tò mò một chút, ảnh hưởng của tôi thể
    hiện ở việc nào?
  • Thầy thực sự không nhớ gì sao? Thầy cho phép em nhắc lại
    chuyện cũ nhé.
    Có lần, một bạn học đến lớp đeo một chiếc đồng hồ rất đẹp được
    bố mẹ tặng. Bạn ấy tháo ra và đặt nó vào ngăn bàn. Em luôn mơ
    ước có một chiếc đồng hồ như thế. Em đã không kiềm chế được
    lòng tham và quyết định lấy chiếc đồng hồ đó từ ngăn bàn của bạn
    ấy. Một lúc sau, bạn ấy đến chỗ thầy, vừa khóc và vừa than bị mất
    đồ. Thầy nhìn khắp cả lớp một lượt rồi nói:
    “Ai đã lấy chiếc đồng hồ của bạn, xin hãy mang trả cho bạn ấy”.
    Em rất xấu hổ, nhưng em không muốn bỏ chiếc đồng hồ ra, do
    vậy em đã không nhận lỗi. Thầy đi ra đóng cửa lớp lại và ra lệnh
    cho tất cả học sinh nam đứng dọc bờ tường. Thầy báo trước:
    “Thầy sẽ khám túi tất cả các em với một điều kiện: tất cả phải
    nhắm mắt lại”.
    Chúng em nghe lời thầy, và em cảm thấy, đó chính là khoảng
    khắc đáng xấu hổ nhất trong thời thơ ấu của mình.
    Thầy đi từ đứa này đến đứa khác, sờ từ túi quần này sang túi
    quần khác. Khi rút chiếc đồng hồ ra khỏi túi quần của em, thầy vẫn
    tiếp tục đi đến đứa học trò cuối cùng. Sau đó, thầy nói:
    “Các em, tất cả đã xong. Các em có thể mở mắt ra và đi về bàn
    của mình”.
    Thầy đưa trả lại chiếc đồng hồ cho bạn ấy và không bao giờ nói
    một lời về sự việc đó.
    Ngày hôm đó, như vậy là thầy đã cứu vãn danh dự và tâm hồn
    em:
    Thầy đã không nói trước lớp em là kẻ cắp, kẻ lừa dối, là đứa vô
    tích sự.
    Thầy cũng không nói chuyện với em về sự việc đó.
    Mãi sau này, em mới hiểu tại sao. Bởi vì, thầy là người thầy chân
    chính, nên thầy không muốn làm hoen ố phẩm cách một đứa trẻ
    chưa trưởng thành.
    Bởi vậy, em đã trở thành thầy giáo như thầy.
    Cả hai cùng im lặng, bồi hồi nhớ lại chuyện xưa.
    Sau đó, thầy giáo trẻ hỏi:
  • Chẳng lẽ hôm nay nhìn thấy em, thầy không nhớ đến chuyện
    này?
    Ông giáo già chầm chậm trả lời:
  • Vấn đề là, khi thầy soát túi áo quần, cặp của các em, thầy cũng
    Nhắm Mắt!

LẶNG LẼ NHỮNG TẤM LÒNG


Một hôm, người chồng trở về nhà. Lúc đó trời đã khuya lắm rồi, nhưng
chiếc đèn bên hiên nhà vẫn sáng rực, chiếu rọi một đoạn đường phía ngoài
ngôi nhà. Anh cho rằng vợ mình ngủ quên, định bụng vào trong nhà tắt
đèn, nhưng không ngờ lại bị vợ cản lại. Anh chưa kịp hỏi nguyên do thì
chị vợ đã chỉ tay ra ngoài cửa sổ cho chồng nhìn.
Ven đường bên ngoài cửa sổ là một chiếc xe ba bánh chở đầy rác. Ngay
cạnh đó, một cặp vợ chồng đang ngồi nghỉ dưới ánh đèn ấm áp bên hiên
nhà. Họ vừa nói vừa cười, và cùng nhau ăn chút gì đó để lót dạ đêm khuya.
Nhìn thấy cặp vợ chồng ấy đang chuyện trò vui vẻ dưới ánh đèn, cả
anh và vợ đưa mắt nhìn nhau rồi nhẹ nhàng rút lui. Có lẽ hai vợ chồng
người thu gom rác ấy sẽ vĩnh viễn không biết rằng, ở đâu đó trong thành
phố này, có một ngọn đèn vẫn hàng đêm vì họ mà thắp sáng.
Và bạn thấy đấy, có những sự giúp đỡ diễn ra trong âm thầm và lặng
lẽ. Vậy cớ sao cứ phải đợi đến khi mắt thấy, tai nghe rồi chúng ta mới biết
ơn trong lòng?
Bởi vì, có những “cho đi” không bao giờ mong chờ bạn đền đáp. Có
những “giúp đỡ” không bao giờ chờ bạn nói “Cảm ơn!”
Vì vậy, hãy cứ biết ơn cuộc đời này và hãy dùng lòng cảm ơn để đối
đãi với tất cả mọi người xung quanh bạn.
Thiện Tâm