AI BIẾT CHỊU KHAM NHẪN KẺ ẤY THẬT THẮNG TRẬN

Một thời Thế Tôn ở Ràjagaha, tại Veluvana, chỗ nuôi dưỡng các con
sóc.
Bà la môn Asurindaka Bhàradvàja nghe như sau:
“Bà la môn thuộc dòng họ Bhàradvàja đã xuất gia với Thế Tôn, từ bỏ
gia đình, sống không gia đình”.
Phẫn nộ, không hoan hỷ, vị ấy đi đến Thế Tôn, sau khi đến, có những
lời không tốt đẹp, ác ngữ, phỉ báng và nhiếc mắng Thế Tôn.
Ðược nghe nói vậy, Thế Tôn giữ im lặng.
Rồi Bà la môn Asurindaka Bhàradvàja nói với Thế Tôn:
Này Sa môn, Ông đã bị chinh phục. Này Sa môn, Ông đã bị chinh phục!
Thế Tôn (nói kệ):
Kẻ ngu nghĩ mình thắng
Khi nói lời ác ngữ
Ai biết chịu kham nhẫn
Kẻ ấy thật thắng trận.
Những ai bị phỉ báng
Trở lại phỉ báng người
Kẻ ấy làm ác mình
Lại làm ác cho người.
Những ai bị phỉ báng
Không phỉ báng đối lại
Người ấy đã thắng trận
Thắng cho mình cho người.
Vị ấy tìm lợi ích
Cho cả mình và người
Và kẻ đã phỉ báng
Tự hiểu, lắng nguội dần.
Bậc y sư cả hai
Chữa mình, chữa cho người
Quần chúng nghĩ là ngu
Vì không hiểu Chánh pháp.
Ðược nghe nói vậy, Bà la môn Asurindaka Bhàradvàja bạch Thế Tôn:
Thật vi diệu thay, Tôn giả Gotama!… Nay con quy y Tôn giả Gotama, quy
y Pháp và Tăng. Mong cho con được xuất gia với Tôn giả Gotama.
(Tương Ưng Bộ I, chương 7, phẩm A la hán, phần Asurindaka)
LỜI BÀN:
Trong cuộc sống hàng ngày, không ít người có thói quen sử dụng ngôn
ngữ ác độc, lời lẽ khiếm nhã để chữi mắng, thóa mạ nhằm trấn áp, chinh
phục đối phương. Họ hả hê, thỏa dạ và xem mình là kẻ chiến thắng khi người
kia chịu lép, im lặng không đấu khẩu hoặc nhẫn nhịn trước những phát ngôn
thô bỉ, dữ dằn. Cũng vì thế mà lời qua tiếng lại, mắng nhiếc, chữi rủa luôn
xảy ra từ trong nhà cho đến phố chợ và không ít những bất hạnh, tang
thương trong cuộc sống đã bắt nguồn từ đây.
Tuy nhiên, theo tuệ giác Thế Tôn, người biết im lặng, kham nhẫn, không
chữi mắng trở lại khi bị chữi mắng, không phỉ báng lại khi mình bị người
khác phỉ báng… mới thực sự là người chiến thắng. Bởi sự đấu khẩu trở lại
ắt sẽ dẫn đến sự xung đột và chắc chắn mình và người kia đều bị thiệt hại,
thương tổn nặng nề. Sự thắng trận, theo Thế Tôn, là nhờ nhẫn nhịn nên tránh
được những thiệt hại về thân mạng, danh dự và tài sản không đáng có do
sân si gây hấn, xung đột tạo nên. Mặt khác, sự kham nhẫn ấy là liệu pháp
hữu hiệu nhất để dập tắt nóng giận nơi người kia và thức thức tỉnh họ hồi
tâm.
Thường thì người ta chỉ hối hận khi đã muộn, khi mọi sự đã rồi. Con
người vì vô minh nghiệp lực che lấp nên cho rằng nhẫn nhịn là bạc nhược,
không sáng suốt, là kẻ ngu. Kỳ thật, Đức Phật luôn dạy rằng, nhẫn nhịn là
phương thức trị liệu nóng giận hiệu quả nhất cho mình và người để cả hai
cùng được an lạc. Vì thế, ông cha ta đã đúc kết kinh nghiệm của tiền nhân
nên luôn răn nhắc hàng hậu thế:
“Một điều nhịn, chín điều lành”.
QUẢNG TÁNH

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s